“Nói như này cho dễ hiểu nhé.” Tỉnh Ngộ ngước mắt lên nhìn cô ta, “Anh coi em như em gái và coi cậu ấy như em trai”.
Miêu Tố Quân nghe xong thì giật mình, không biết là do Tỉnh Ngộ chỉ coi cô ta như em gái, hay là do cô ta và Lâm Lạc có thân phận như nhau trong lòng Tỉnh Ngộ.
“… Nhưng anh Tỉnh Ngộ mới quen cậu ta có bao lâu đâu?” Miêu Tố Quân có chút ngoài ý muốn. “Năm ngoái anh mới đến thành phố Vân Hải, cho dù có quen cậu ta ngay lúc đó thì cũng mới chỉ hơn một năm."
“Chẳng lẽ cậu ta tốt đến mức khiến anh lập tức coi trọng sao?”
Tỉnh Ngộ nói anh chỉ coi cậu ta như em trai, nhưng bản năng của Miêu Tố Quân nói cho cô ta biết không phải vậy.
Hai người này nhất định có gì đó!
"Cậu ta không phải chỉ là một tân sinh viên bình thường sao?"
Trừ việc rất giỏi bắt chước phong cách của Lâm Lạc thì cũng chẳng có gì đặc biệt.
Nói một cách chính xác, Tỉnh Ngộ quen Lâm Lạc chưa đầy một năm.
Họ gặp nhau vào tháng 12 mùa đông năm ngoái. Bây giờ mới là tháng 10, thậm chí mới có 10 tháng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)