Tỉnh Ngộ lặng lẽ nhìn khuôn mặt Lâm Lạc gần trong gang tấc.
Cậu bé đến quá gần, gần đến mức Lâm Lạc có thể nhìn thấy rõ lông tơ trên mặt cậu.
Còn thấy rõ cả viền môi cậu nữa.
Tỉnh Ngộ quay đầu đi, lặng lẽ nuốt nước miếng.
Tỉnh Ngộ mấp máy môi không nói gì.
Lâm Lạc nói: "Anh vừa bảo đau lòng tôi, tôi đều nghe thấy rồi nha."
“Anh nói lại đi mà.”
Tỉnh Ngộ tay trái cầm vô lăng, dùng tay phải đẩy mặt Lâm Lạc, để cậu nhìn thẳng về phía trước.
"Đừng ồn ào," Tỉnh Ngộ nói, "Khi đang lái xe, không được nói chuyện với tài xế."
"Không thành thật," Lâm Lạc cong môi, lập tức có chút tự đắc, "Quên đi, dù sao anh đã nói, tôi cũng đã nghe được rồi. Lời nói ra như bát nước hất đi, anh không thể rút lại nha."
“Vậy lát nữa anh giúp tôi bôi thuốc nhé?”
“Cậu không phải còn có bạn cùng phòng sao, để họ làm đi.” Tỉnh Ngộ đáp.
“Tôi muốn anh làm cơ.” Lâm Lạc nói.
Tỉnh Ngộ im lặng.
Lâm Lạc cong môi cười: “Xem ra vừa rồi ai đó nói đau lòng tôi, nhưng đến bôi thuốc cho tôi cũng không muốn làm.”
“Còn không bằng mấy người bạn cùng phòng của tôi nữa.”
“Rõ ràng quen biết lâu như vậy rồi.”
“Haizzzz.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

