Miêu Ngạn Quân là anh trai của Miêu Tố Quân, hai anh em rất thân thiết, thường xuyên đi ăn và đi chơi cùng nhau.
Tối nay họ cũng đi ăn cùng nhau như bao ngày khác.
Đi ngang qua cổng phía Tây của Học viện Mỹ thuật Quốc gia, gã thoáng thấy một quầy hàng nhỏ bán bánh kếp và trái cây, chẳng thèm nhìn lấy một giây, gã rất tự nhiên khoác vai em gái mình, cười hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
“Không có gì, chúng ta đi ăn thôi.” Miêu Tố Quân không muốn nói thêm.
“Đứng lại!”
Ngay khi hai người vừa định rời đi, Phùng Quyên phía sau quầy hàng đột nhiên lao lên như điên, nắm lấy cánh tay Miêu Ngạn Quân, nhìn chằm chằm vào mặt gã ta.
“Chính là cậu.” Phùng Quyên nói, “Chính cậu đã tông xe vào tôi!”
“Tôi không bao giờ có thể nhận nhầm được!”
Vào một đêm ở thành phố Vân Hải năm ngoái, lúc Phùng Quyên đang đóng cửa quầy hàng chuẩn bị về nhà như thường lệ, nhưng lại gặp Miêu Ngạn Quân, người đang lái xe trong tình trạng say xỉn.
Gã đâm người khác bị thương, khi biết bản thân đã gây tai nạn liền mặc kệ, nhân lúc không có ai liền trốn mất.
Để mặc Phùng Quyên nằm một mình bên vệ đường rất lâu trước khi có người tìm thấy và đưa bà đến bệnh viện.
Sau đó bà đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát lại nói camera đã bị hỏng.
Phùng Quyên chỉ là một thường dân, gặp phải tình huống này, ngoài việc thừa nhận, bà cũng không còn sự lựa chọn nào khác.
Không ngờ một năm sau, bà lại gặp người đã tông xe vào mình rồi bỏ trốn bên ngoài Học viện Mỹ thuật Quốc gia!
Phùng Quyên tóm chặt tay Miêu Ngạn Quân: “Cậu theo tôi đến đồn cảnh sát, mau theo tôi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

