Tỉnh Ngộ luôn rất bận rộn.
Khi anh còn nhỏ, cha anh rất nghiêm khắc với anh, lịch học mỗi ngày đều chính xác đến từng phút.
Khi lớn lên, anh rời nhà năm 18 tuổi, để giải quyết vấn đề sinh tồn của bản thân và cũng để chứng minh cho cha mình thấy, anh vừa bận rộn với các khóa học ở trường, vừa bận kiếm tiền học cũng như tiền sinh hoạt, thêm cả khởi nghiệp nữa.
Bản phác thảo mà Lâm Lạc đang vẽ rất tỉ mỉ, kể cả những chi tiết nhỏ như vết bẩn trên gạch ốp tường, lông chó bên đường cũng phải vẽ rõ ràng.
Việc này cần thời gian dài và kiên nhẫn.
Còn Lâm Lạc thì đắm chìm trong từng nét, từng nét vẽ, không một chút nóng nảy, cũng như không hề hay biết về sự xuất hiện của anh.
Tỉnh Ngộ giờ đã hiểu vì sao cậu có thể vẽ đến quên thời gian, trong nháy mắt liền tới tận nửa đêm.
Tỉnh Ngộ cũng biết vì sao Nặc Nặc tuổi còn nhỏ lại có thể vẽ một bức tranh như vậy.
Ngoại trừ thiên phú, còn có trái tim và lòng kiên trì của cậu nữa.
Tỉnh Ngộ thậm chí còn có chút ghen tị với Lâm Lạc – rồi bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, nếu không kinh doanh, vậy anh có thể làm gì đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
