“Nặc Nặc……” Phùng Quyên vẫn đang bị tên họ Vương kia túm tóc, vừa cử động, gã đã giật mạnh khiến da đầu bà đau nhói.
Trong lòng Lâm Lạc căng lên, vội nói:
“Trước tiên các ông thả mẹ tôi ra đã.”
Nhưng hiện tại không thích hợp, nên bà im lặng không nói gì.
“Mẹ," Lâm Lạc an ủi bà, "Mẹ ở đây chờ một lát, đừng lo lắng, cũng đừng xung đột với họ, con đi một lát rồi về."
Nói xong cậu hung tợn lườm Lâm Nguyên Long, cúi xuống nhặt điện thoại rồi chạy nhanh xuống lầu.
Mặt rỗ đi theo cậu.
Lâm Lạc không muốn lấy tiền của mình ra để trả các khoản nợ cờ bạc của Lâm Nguyên Long, dù hiện tại ba triệu đối với cậu chẳng là gì. Nhưng giờ tình thế đã như vậy rồi, vẫn phải rút tiền ra trước đã. Ngoài ra, vẫn còn mặt rỗ đang đi theo cậu.
Lâm Lạc vừa đi vừa để ý mặt rỗ, vừa quan sát xung quanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
