Đối mặt với những câu hỏi lộn xộn của Tô Phương, Nam Tinh rất bình tĩnh lên tiếng: "Cô đừng vội. Cô bật camera lên đi, tôi xem tướng mạo rồi gieo cho cô một quẻ. Cô yên tâm, không linh nghiệm không lấy tiền."
Phải thừa nhận rằng, việc Tô Phương kết nối trực tiếp đã mang lại cho cô một mối làm ăn.
Nghe nói phải bật camera, Tô Phương đâm ra im lặng.
Hứa Quyên ở bên cạnh Tô Phương lên tiếng: "Cậu cũng không có gì phải lo. Chuyện của cậu sẽ nhanh chóng nổi rần rần trên mạng. Thông tin cá nhân của cậu hoàn toàn không giấu được đâu." "Chuyện này mà giải quyết không ổn thỏa, cậu đi học cũng chẳng được yên. Trái lại, đại sư này đã tính chuẩn việc cậu gặp mặt ngoài đời thất bại, lại còn không linh nghiệm không lấy tiền. Thế nên, cậu không có gì phải sợ."
"So với việc bị đại sư lừa, mình thấy kẻ ở ngoài trường đang muốn ăn tươi nuốt sống cậu kia mới đáng sợ hơn."
Hứa Quyên nhìn nhận rất rõ ràng. Xét cho cùng, cô ấy cảm thấy mọi chuyện dẫu tồi tệ đến đâu cũng không thể nát bét hơn tình cảnh hiện tại.
Nào ai ngờ Tô Phương lại xui xẻo đến vậy. Yêu đương qua mạng mà cũng rước lấy rắc rối nhường này. Cô còn xóa sạch sẽ cả lịch sử trò chuyện. Thành ra, lời giải thích của cô hiện tại rất yếu ớt. Trong khi đó, những đoạn tin nhắn và lời kể lể do Tôn Vĩ Minh tung ra đều vô cùng bất lợi cho cô. Tô Phương giải thích nhưng không có bằng chứng. Dưới sự kích động của Tôn Vĩ Minh, mọi người đều đang hùa nhau công kích Tô Phương.
Làm bạn cùng phòng mấy năm, Hứa Quyên hiểu Tô Phương nhiều hơn một chút. Cô ấy không bao giờ đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập. Do đó, vào lúc Tô Phương suy sụp, cô ấy nhìn thấy Nam Tinh đang livestream liền nảy ra ý tưởng giúp bạn mình.
Tô Phương nghe Hứa Quyên nói vậy, trong lòng cảm thấy rất có lý. Cô lau nước mắt, hít sâu một hơi rồi bật camera lên.
Tô Phương là một cô gái thanh tú. Cặp chân mày rậm cùng đôi mắt to tròn trông rất xinh đẹp, chỉ là hiện tại hai mắt đã khóc đến sưng húp.
Phòng livestream của Nam Tinh lập tức bàn tán sôi nổi.
Nam Tinh nhìn Tô Phương cất lời: "Cô muốn biết cách thoát khỏi tình cảnh khốn đốn này phải không?"
Tô Phương gật đầu. Nước mắt lã chã tuôn rơi khỏi vành mắt: "Tôi không biết phải làm sao nữa. Tôi hoàn toàn không muốn qua lại với anh ta, tôi thực sự không làm được. Nhưng sự việc thành ra thế này, tôi lại không biết làm cách nào để người khác thấu hiểu mình."
Sự việc gây ảnh hưởng quá lớn. Vì muốn giữ gìn hình ảnh, nhà trường nói không chừng cũng sẽ tìm cô để nói chuyện.
Tôn Vĩ Minh còn dùng số lạ gửi tin nhắn cho cô. Hắn đe dọa rằng, nếu cô không đồng ý quen hắn, cô nhất định sẽ xong đời. Hắn học khoa Báo chí. Hắn thừa hiểu cách thao túng dư luận ra sao.
Tô Phương muốn lưu lại tin nhắn. Tuy nhiên, tin nhắn vừa đọc xong liền tự động biến mất.
Cô hoàn toàn không tìm được bằng chứng cho những việc Tôn Vĩ Minh đã làm. Ngược lại, những gì cô nói và làm thì hắn đều lưu lại toàn bộ. Những lời tức giận cô dùng để mắng hắn nay đều biến thành bằng chứng buộc tội cô khinh người.
Nghĩ đến chuyện này, Tô Phương lại khóc không ngừng.
Tô Phương đặt hy vọng lên người Nam Tinh. Thấy Nam Tinh im lặng, cô thấp thỏm hỏi: "Đại sư, bộ dạng của tôi thế này có ảnh hưởng đến việc cô xem bói không?"
Mắt đã sưng, sắc mặt cũng chẳng tốt đẹp gì, điện thoại lại còn tự động bật chế độ làm đẹp.
Nghĩ vậy, Tô Phương lại càng muốn khóc…
Thấy cô khóc mãi không thôi, Nam Tinh cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi mà an ủi. Cô nhìn vào vận mệnh của Tô Phương, kết quả lại chẳng hề khả quan.
Sự việc khởi đầu chỉ là một chuyện nhỏ nhặt. Thế nhưng, kết cục lại ép cô phải đánh đổi bằng tính mạng để chứng minh sự cự tuyệt của mình. Sau khi cô chết, bố mẹ cô khóc đến đứt từng khúc ruột, nhất quyết theo đuổi sự việc đến cùng.
Bọn họ báo cảnh sát, khôi phục lại những tin nhắn Tô Phương đã xóa, phơi bày bộ mặt thật của Tôn Vĩ Minh trước công chúng. Đối tượng bị bạo lực mạng lúc này đổi thành Tôn Vĩ Minh. Dù vậy, điều đó cũng chẳng thể thay đổi được gì. Vì Tô Phương đã mất đi sinh mạng, cô đã chết rồi.
Nét mặt Nam Tinh trở nên nặng nề.
Dưới phần bình luận trong phòng livestream, mọi người đều đang bàn tán.
[Ha ha ha, vẻ mặt đại sư nghiêm túc quá. Nhìn là biết chuẩn bị phán điềm gở, sau đó lại đòi thêm tiền để nói lời tốt đẹp đây mà.]
[Đúng đúng đúng, xem bói toàn dùng chiêu này thôi.]
[Nhìn kiểu này, hai người họ không chừng đang diễn kịch bản đó. Càng nhìn càng thấy giống. Chịu thua luôn, người thời nay vì muốn nổi tiếng mà không từ thủ đoạn nào.]
[Bao giờ đại sư này mới chịu mở miệng vậy? Ra vẻ thế cũng đủ rồi chứ!]
Đôi mắt đẫm lệ của Tô Phương nhìn chằm chằm vào những dòng bình luận kia. Cô nghẹn ngào thốt lên: "Tôi và đại sư không hề diễn kịch bản. Tôi hoàn toàn không muốn nhận cái kịch bản thảm hại này. Tôi thực sự không hiểu, tại sao không một ai chịu nghe lời tôi nói, tại sao chứ… ô ô ô…"
Những giọt nước mắt khổ đau không ngừng tuôn rơi. Tô Phương khóc lóc đầy thương tâm.
"Tô Phương, anh cầu xin em. Em có thể đừng trốn tránh anh nữa không? Em ra gặp anh một lát được không?"
Giọng nói của Tôn Vĩ Minh chợt vang lên. Ánh mắt Tô Phương xẹt qua một tia sợ hãi. Lại tới nữa rồi, hắn lại tới nữa rồi.
Lẽ nào bản thân thực sự phải đồng ý qua lại với hắn sao?
Không, cô không muốn. Thà chết cô cũng không muốn.
Ý nghĩ muốn chết vừa nảy sinh, lại làm thế nào cũng không đè nén xuống được.
Nếu cô không đồng ý, cô sẽ bị chửi rủa, bị bàn tán, hoàn toàn không có cách nào tồn tại trong trường. Còn nếu đồng ý… cô thà chết cũng không phục tùng. Rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, Tô Phương khóc càng dữ dội hơn.
Hứa Quyên đưa khăn giấy cho cô. Tới nước này, cô ấy thực sự không biết phải an ủi bắt đầu từ đâu.
Nam Tinh lên tiếng, cất lời dặn dò: "Tô Phương, cô xuống lầu ngay bây giờ đi. Cô hãy đối chất trực tiếp với Tôn Vĩ Minh. Càng nhiều người vây xem càng tốt, có người chụp ảnh quay phim cũng không sao. Chúng ta vẫn đang kết nối, cô cứ làm theo lời tôi nói là được."
"Tôn Vĩ Minh học khoa Báo chí. Hắn thao túng dư luận, vậy thì hãy để hắn nếm thử mùi vị bị dư luận cắn trả."
Nam Tinh rũ mắt xuống, che giấu đi ánh nhìn tàn nhẫn.
"Thực sự có thể sao?" Tô Phương tỏ vẻ chần chừ, trong lòng cô trống rỗng.
Tô Phương đưa tay quệt nước mắt. Cô nghẹn ngào cất tiếng: "Được, tôi đi thay quần áo ngay đây. Cùng lắm thì chết. Tôi không thích hắn, tôi chán ghét hắn, tôi nhìn thấy hắn đã thấy buồn nôn. Tôi thà chết cũng không bao giờ đồng ý quen hắn!"
Tô Phương đặt điện thoại lên giường. Sau đó, cô nhanh chóng thay quần áo.
Nét mặt Hứa Quyên điềm tĩnh, cô ấy cất lời: "Mình đi cùng cậu."
Trong khi đó, phòng livestream của Nam Tinh cũng đang sục sôi. Hàng loạt bình luận đồng loạt dò hỏi: 'Có ai giải thích xem chuyện này rốt cuộc là sao không? Tò mò quá đi mất, xin mọi người đó.'
Nam Tinh nhìn vào phòng livestream lên tiếng: "Đây là câu chuyện về một cô gái yêu qua mạng vài tháng rồi quyết định gặp mặt ngoài đời. Gặp phải gã tồi, cô dứt khoát từ chối. Nhưng xui xẻo thay, cô lại bị gã tồi đó nhắm trúng. Gã tồi này học khoa Báo chí, lợi dụng dư luận để đổi trắng thay đen nhằm ép buộc cô gái phải hẹn hò với hắn."
Lúc nói đến phần cuối, giọng điệu Nam Tinh nhuốm màu khinh miệt: "Chỉ tiếc là, cô gái này tôi đã quyết định cứu rồi. Tôi muốn cô ấy sống, phải sống thật tốt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



