Tâm trạng Tô Phương vô cùng kích động. Cô ta làm nũng, bảo "người yêu trên mạng" hát cho mình nghe. Hai người đã trò chuyện rất lâu rồi, vẫn không nỡ cúp điện thoại.
Giọng của người đàn ông trong trẻo, hơi giống phát thanh viên, tóm lại là rất dễ nghe. Bức ảnh gửi tới cũng vô cùng thanh tú, là một chàng trai khôi ngô.
Hai người trò chuyện mãi đến khi điện thoại hết pin, Tô Phương mới lưu luyến cúp máy. Mười tiếng nữa thôi, cô ta và anh ấy sẽ thực sự gặp nhau.
Tô Phương cắt ghép đoạn ghi âm đối phương hát rồi đăng lên G-Yin, tiêu đề là: Mười tiếng nữa gặp nhé.
Chưa đầy vài phút, bình luận đã xuất hiện liên tục.
Người thành công Trình Trình:
"Oa ha ha ha ha, mong chờ hai người gặp mặt quá. Mẹ nó chứ chuyện này còn khiến tôi căng thẳng hơn cả lúc bản thân đi gặp mặt ngoài đời nữa. Rốt cuộc có lật xe không đây? Rốt cuộc có không, có không nhỉ?"
Đại dương đau lòng:
"Ừm, bạn gái bắt tôi hóng phần tiếp theo, điểm danh cái rồi đi ngủ."
Là Ngũ Ngũ đây:
"Điểm danh! Bình luận này không phải bình luận thật, đây là bình luận xí chỗ chuyên dụng!"
Tô Phương ôm điện thoại cười rinh rích.
Bạn cùng phòng giường dưới Bành Lỵ lên tiếng:
"Tô Phương, cậu đang xem cái gì đấy, cậu rung sắp sập giường rồi."
Bạn cùng phòng giường đối diện Hứa Quyên tiếp lời:
"Lỵ Lỵ cậu còn chưa biết sao, bạn trai yêu qua mạng của Tô Phương ngày mai sẽ đi gặp mặt ngoài đời. Cậu ấy kích động đến mức không ngủ được. Hơn nữa hai ngày nay, có một đại sư xem bói dự đoán cậu ấy đi gặp mặt sẽ thất vọng, Tô Phương nổi rần rần rồi đó. Video cậu ấy đăng có mấy vạn lượt thích, rất nhiều người đang ngồi hóng phần tiếp theo, mình cũng đang hóng đây."
Bành Lỵ thoáng kinh ngạc:
"Ly kỳ vậy sao? Tô Phương cậu phải cẩn thận kẻo bị lừa đấy, tuyệt đối đừng đến nơi vắng vẻ, nhỡ đâu là bọn buôn người hay gì đó."
"Các cậu yên tâm đi, mình đâu có ngốc. Mình thường xuyên xem video, dăm ba cái trò lừa đảo cắt thận bán lên vùng sâu vùng xa cho mấy lão già ế vợ sinh con tôi xem nhiều rồi. Mình sẽ cẩn thận. Hơn nữa anh ấy cũng là sinh viên, ở ngay trong thành phố này, đến trường chúng ta chỉ mất hơn một tiếng. Lần đầu gặp mặt, chúng mình hẹn ở trong KFC, đông người lắm."
Tô Phương vui vẻ nói. Cô ta mong đợi thật, nhưng cũng không ngốc, dĩ nhiên phải tính toán cho sự an toàn của bản thân rồi.
"Bành Lỵ, cậu bớt nói mình đi, cậu vẫn nên cân nhắc kỹ chuyện của bạn trai cậu đi. Lát bắt cậu mua cái này, lát bắt cậu mua cái kia, khéo là kẻ ăn bám."
Tô Phương vốn cũng không ngủ được, dứt khoát kéo rèm ra, hỏi sang chuyện của Bành Lỵ.
Ba người bọn họ học đại học bốn năm, tình cảm cũng rất sâu đậm. Với tư cách là bạn bè, thấy bạn mình yêu đương bị bòn rút cũng thấy khó chịu thay.
Bành Lỵ lại vô cùng kiên định nói:
"Chu Sầm quả thực có nhiều tật xấu. Tính cậu ấy keo kiệt cũng là do thói quen sinh hoạt trước đây, sau này từ từ sửa là được. Cậu ấy hay cằn nhằn, mình không để trong lòng là xong. Nhưng có một điều mình rất chắc chắn, cậu ấy thực sự yêu mình, đặc biệt đặc biệt yêu mình. Điểm này là sự thật là đủ rồi."
Chu Sầm thậm chí từng vì cô nhảy sông, lấy cái chết ra chứng minh thì làm sao có thể là giả được.
Nhưng chuyện này cô ấy không thể nói với bất kỳ ai. Tình yêu giữa hai người bọn họ đang gánh trên lưng một mạng người. Cả đời này ngoài Chu Sầm ra, cô ấy sẽ không ở bên bất kỳ ai khác.
Chu Sầm cũng nói rồi, cả đời này cậu ta chỉ nhận định một mình cô ấy.
Sắc mặt Hứa Quyên phức tạp, tâm trạng cũng rối rắm. Thôi bỏ đi, người đang yêu thì nói gì cũng vô ích.
Bành Lỵ cảm thấy Chu Sầm rất yêu cô ấy, trong mắt Hứa Quyên cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhưng cảm nhận của mỗi người mỗi khác, cô ấy không thích Chu Sầm cũng chẳng cản trở việc Bành Lỵ thích cậu ta.
Người ta sống chết đều nhận định đối phương, cô ấy còn nói Chu Sầm không tốt, chẳng phải là rảnh rỗi sinh nông nổi sao.
Hứa Quyên không nói nữa. Tô Phương ở giường trên cảm thán:
"Đây chính là tình yêu, như người uống nước, nóng lạnh tự biết."
Bành Lỵ mỉm cười hùa theo:
"Đúng vậy, cậu ấy không thích mua đồ cho mình, đó là vì cậu ấy nói phải cất tiền đi, chuẩn bị cho việc kết hôn của chúng mình sau này."
Tô Phương cười hì hì:
"Kết hôn á, còn xa vời lắm. Mình thì khác, mình chỉ muốn yêu đương thôi, chuyện kết hôn tính sau đi. Nếu đối xử đủ tốt với mình thì yêu tiếp, nếu không tốt mình lập tức đổi người khác. Ai biết khi nào mới có thể kết hôn, không giống cậu, nhận định Chu Sầm nhanh như vậy."
Bành Lỵ nở nụ cười. Đó là bởi vì cậu ta thực sự yêu cô ấy mà.
Đúng lúc Chu Sầm nhắn tin đến, Bành Lỵ kéo rèm giường lại, tiếp tục trò chuyện ngọt ngào với bạn trai.
Hứa Quyên cũng kéo rèm, thắp đèn thức đêm học bài. Với hai người bạn cùng phòng, cô ấy đều cảm thấy có chút bất lực. Bọn họ không muốn thi cao học, có lẽ duyên phận bạn cùng phòng của mọi người cũng chỉ còn lại vài tháng cuối cùng này.
Sáng hôm sau Tô Phương thức dậy, bắt đầu trang điểm ăn diện, sau đó xinh đẹp lộng lẫy đi phó ước.
Đến điểm hẹn, cô ta phát hiện người vẫn chưa tới. Cô ta gọi điện thoại hỏi, sau khi đầu dây bên kia bắt máy, cô ta hỏi:
"Anh đến đâu rồi, anh không ra khỏi nhà sớm sao? Anh có biết mình đến muộn rồi không?"
Đối phương thế mà lại đến muộn, điều này khiến hảo cảm của Tô Phương sụt giảm.
"Anh xin lỗi xin lỗi. Bên anh bị tắc đường, lúc nãy qua đường anh còn bị ngã một cái. Anh thực sự quá kích động, cả người anh giống như không còn là chính mình nữa. Hay là thế này, em cứ gọi món trước đi, nhiều nhất là hai mươi phút nữa anh sẽ đến."
Đối phương chân thành xin lỗi khiến cơn giận của Tô Phương tiêu tan hơn nửa.
"Vậy anh muốn ăn gì?"
Tô Phương hỏi, cô ta đã bắt đầu quét mã chuẩn bị gọi món.
Đối phương đọc một tràng, Tô Phương gọi toàn bộ.
Điện thoại cúp máy. Sau khi trả tiền, Tô Phương rảnh rỗi nên mở ứng dụng video lên. Cô ta lập tức ngẩn người.
Cô ta nuốt nước bọt, trong lòng điên cuồng gào thét: Không thể nào, không thể nào, chuyện này không thể nào xảy ra được.
Tô Phương lướt tìm tác phẩm của mình, tìm thấy video kia, cũng tìm được bình luận có nhiều lượt thích nhất.
Ảnh đại diện của Bán bộ thần toán là một bầu trời sao, trong trang cá nhân không có bất cứ thứ gì. Nhìn dòng bình luận dự đoán đó, sắc mặt Tô Phương vô cùng phức tạp.
Nhìn hóa đơn gọi món hơn một trăm tệ, sự phấn khích bốc đồng trong đầu cô ta như bị dội gáo nước lạnh. Nhưng nghĩ đến việc hai người liên lạc suốt thời gian qua, cô ta lại tự an ủi mình đây chỉ là sự trùng hợp. Có điều với buổi hẹn hò tiếp theo, cô ta đã không còn nhiệt tình mù quáng nữa.
Chờ mười mấy phút sau, một nam sinh bước vào. Tô Phương nhìn qua hoàn toàn cạn lời. Cô ta muốn tự nhủ đây có thể là người khác, không phải người cô ta đang đợi. Nhưng nhìn thấy nam sinh bước về phía mình, cô ta không có cách nào tự lừa dối bản thân nữa.
Người này sao chẳng giống ảnh chút nào…
"Chào Tô Phương, anh là Tôn Vĩ Minh. Có phải em thấy anh không giống ảnh lắm không? Đó chỉ là do góc chụp khác nhau thôi, em nhìn thế này xem có phải có mấy phần giống rồi không?"
Tôn Vĩ Minh liếc mắt đã nhận ra Tô Phương. Cậu ta cũng không ngờ cô gái này lại không chỉnh sửa ảnh. Cái nhìn này đã khiến cậu ta động lòng.
Còn Tô Phương nhìn Tôn Vĩ Minh đang tạo dáng trước mặt mình, cảm thấy dáng vẻ cậu ta sến sẩm bóng bẩy không chịu được. Cô ta gượng cười nói:
"Ờ… nhìn thế này cũng hơi giống thật."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)