Trên màn hình lớn bắt đầu xuất hiện hình chiếu. Bên trên là ảnh chụp chung lúc đang yêu nhau của Triệu Liễu và Tôn Uy, cùng vài lời hỏi thăm ngọt ngào. Nhưng sau vài khung hình, bên trên xuất hiện thứ khác.
Tôn Uy uốn éo tạo dáng trước ống kính, thế mà lại mặc một bộ sườn xám bó sát xẻ tà cao của phụ nữ.
Bàn tay anh ta vểnh ngón út điệu đà, hờn dỗi hỏi ống kính:
"Chồng ơi, em đẹp hay vợ anh đẹp? Chồng ơi chồng ơi chồng ơi…"
"Chồng ơi, thân hình anh gợi cảm quá, em nóng lòng muốn gặp anh rồi. Vì chuyện này em đã chuẩn bị xong tất cả, em muốn anh đích thân tắm rửa sạch sẽ cho em…"
"Em chẳng muốn kết hôn chút nào. Nếu không phải bố mẹ ép em nối dõi tông đường, sao em có thể kết hôn chứ? Cái thứ này của em, không biết có còn dùng được không, đến lúc đó đành uống thuốc xem sao."
"Phiền chết đi được, tại sao trên đời này lại có phụ nữ chứ. Nếu tất cả đều là đàn ông thì chẳng có phiền não gì nữa. Đàn ông với đàn ông mới là tình yêu đích thực, với phụ nữ chỉ là sinh sản…"
"Chồng yêu ơi, anh bế em nổi không? Em nặng lắm đấy…"
Khi những đoạn video này lần lượt được phát, cả sảnh đường tĩnh lặng như tờ. Nhưng rất nhanh, bố mẹ Tôn Uy hét lên chói tai:
"Tắt mau, tắt mau đi! Những thứ này đều không phải sự thật, có người muốn hãm hại con trai tôi…"
Video của Tôn Uy vẫn phát đi phát lại.
Triệu Liễu cắn chặt răng, đầu lưỡi tỳ mạnh lên vòm miệng. Cô ấy lùi lại vài bước cách xa Tôn Uy. Cô ấy tưởng mình sẽ kích động, nhưng thực tế giờ phút này, cô ấy bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào.
Cô ấy bình tĩnh chất vấn Tôn Uy:
"Tôn Uy, anh là người đồng tính, tại sao anh lại lừa tôi? Sao anh có thể làm như vậy!"
Lừa gạt một cô gái tử tế như cô ấy làm vợ bình phong, còn dùng thủ đoạn thao túng tâm lý, khiến cô ấy dần biến thành dáng vẻ anh ta mong muốn.
Nghĩ tới vận mệnh của mình từng đi theo hướng này, nhịp thở của Triệu Liễu có chút dồn dập, lồng ngực bức bối.
Đầu óc Tôn Uy hoàn toàn trống rỗng. Ngay khoảnh khắc video hiện ra, anh ta có phần không kịp phản ứng, đại não như thể ngừng hoạt động. Lấy lại tinh thần, anh ta càng không biết nên làm thế nào, không biết sự việc bùng nổ thế này rốt cuộc là tốt hay xấu.
Nghe Triệu Liễu chất vấn, Tôn Uy không biết phải trả lời ra sao.
Không cần đợi anh ta trả lời, bố mẹ Triệu Liễu đã phẫn nộ xông lên đòi Tôn Uy và bố mẹ anh ta cho một lời giải thích, thậm chí còn báo cảnh sát.
Những hình ảnh cuộn chạy trên màn hình cũng bị không ít người quay lại.
Họ hàng ruột thịt bên phía Triệu Liễu đều đòi nhà họ Tôn giải thích.
Họ hàng nhà họ Tôn ai nấy đều mất hết thể diện, chuồn nhanh như chớp. Những người thân thiết không thể chạy thoát đều có sắc mặt vô cùng khó coi. Bọn họ cũng không biết chuyện này, bây giờ lại bị đòi giải thích, phải nói thế nào đây?
Cảnh sát mà đến, sự việc không còn là chuyện nhỏ nữa. Nhà họ Tôn đang lừa hôn!
Không khéo còn phải hầu tòa, ăn cơm tù.
Mẹ Tôn Uy vẫn cứng miệng:
"Là giả đấy, đây là người khác hãm hại Tôn Uy. Con dâu à, con tuyệt đối đừng tin. Có người ghen tị không muốn nhà chúng ta sống tốt."
"Không có lừa hôn, không có lừa hôn…"
Mẹ Tôn Uy kiên quyết không thừa nhận. Bà ta luống cuống tay chân, muốn đến trước mặt Triệu Liễu để nói chuyện, lại bị người nhà họ Triệu đẩy ra, chán ghét phỉ nhổ:
"Mụ đàn bà tâm địa đen tối này, bà đừng gọi bừa, ai là con dâu của bà!"
Triệu Liễu và Tôn Uy vẫn chưa đăng ký kết hôn, vốn định tổ chức đám cưới xong mới đi. Bố mẹ nhà họ Triệu vẫn còn rùng mình sợ hãi, may mắn con gái mình chưa nhận giấy chứng nhận kết hôn, nếu không chưa gì đã thành qua một đời chồng.
Tôn Uy là người đồng tính, bọn họ biết rồi thì không thể để con gái tiếp tục nhảy vào hố lửa này.
Mẹ Tôn Uy sợ mất mật, bà ta chắp hai tay khổ sở van xin:
"Ông bà thông gia, chuyện này có hiểu lầm. Chúng ta đóng cửa bảo nhau, đừng kinh động cảnh sát."
"Nhổ vào, bà gọi ai là thông gia! Tôi không phải thông gia của bà. Con trai bà bất lực còn muốn làm hại con gái tôi, các người thế này không phải lừa hôn thì là gì?"
Mẹ Triệu Liễu vô cùng phẫn nộ. Nghĩ đến việc con gái mình suýt chút nữa chôn vùi trong nhà này, bà ấy hận không thể băm vằm nhà họ Tôn!
Tôn Uy và bố anh ta im thiêm thiếp, chỉ có mẹ Tôn Uy đang khóc lóc la hét.
Nhìn dáng vẻ bọn họ, còn có gì mà không nhìn ra.
Gia đình này rõ ràng đã lên kế hoạch từ trước.
Ở phía bên này, nhà họ Triệu không ai sẵn lòng thỏa hiệp, thế tất phải truy cứu đến cùng. Một cô gái tử tế nhà mình, sao có thể dễ dàng bị làm hỏng danh tiếng như vậy.
Chuyện này, chưa xong đâu.
Chị em họ của Triệu Liễu đều đang an ủi cô ấy. Mắt Triệu Liễu ửng đỏ, cô ấy thực sự rất khó chịu. Cô ấy nhìn Tôn Uy, kiên định nói:
"Tôn Uy, anh hoàn toàn có thể công khai giới tính. Nhưng anh che giấu, còn muốn tôi làm vợ bình phong, thậm chí bắt tôi phối hợp hoàn thành việc nối dõi tông đường cho anh. Anh có biết, như vậy là rất không công bằng với tôi không?"
"Tôi sẽ không tha cho anh, tôi sẽ kiện anh!"
Triệu Liễu nghiến răng nghiến lợi.
Nghe những lời tuyệt tình của Triệu Liễu, Tôn Uy mới lộ ra một tia hối hận và sợ hãi. Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt Triệu Liễu, khóc lóc nói:
"Anh cũng không muốn lừa em, anh căn bản không muốn cưới em, không muốn cưới bất kỳ ai. Anh không đồng ý thì mẹ anh đòi chết cho anh xem…"
"Em vạch trần anh là anh đáng tội, anh nhận hết, anh không ngụy biện."
Tôn Uy cảm nhận được vô số ánh mắt dị nghị đổ dồn vào mình, khiến anh ta cực kỳ khó chịu. Anh ta rất muốn trốn đi, nhưng bây giờ chạy cũng không chạy nổi. Anh ta biết mình hết đường lui rồi.
Anh ta cũng chẳng còn tâm trí nghĩ xem Triệu Liễu phát hiện ra từ khi nào, lại âm thầm nhẫn nhịn tới giờ phút này mới vạch trần mình bằng cách nào.
Anh ta chỉ biết, kết cục của mình chính là thế này. Nếu anh ta làm ầm lên, sự việc càng lớn, bao nhiêu người đã quay video, vừa truyền lên mạng là tương lai của anh ta chấm hết.
Anh ta nhận tội, nghiêm túc xin lỗi rồi công khai giới tính. Như vậy cũng vớt vát được hảo cảm của một bộ phận người. Dù sao nhân vô thập toàn, luôn có người sẽ tha thứ cho anh ta.
Tôn Uy còn định dập đầu với Triệu Liễu, nhưng bị mẹ Tôn Uy đột nhiên xông đến đánh ngã.
Mẹ Tôn Uy đỏ hoe mắt:
"Mày nhận cái gì, mày nhận cái gì! Mày có biết cả đời mày sẽ bị hủy hoại không. Mày nghĩ sau này người khác nhìn mày thế nào? Mày là đàn ông, sao mày có thể làm đàn bà chứ… Hu hu hu hu."
"Người tôi sinh ra là con trai…"
Mẹ Tôn Uy thực sự cảm thấy trời sập. Nhiều năm trước, khi phát hiện Tôn Uy có khuynh hướng này, bà ta đã sắp phát điên. Bà ta sợ chuyện xấu bại lộ, sợ ánh mắt dị nghị của người khác. Cho nên lúc Tôn Uy thú nhận, bà ta đã lấy cái chết ra đe dọa, ép Tôn Uy phải thỏa hiệp.
Bà ta có thể không quan tâm đến xu hướng giới tính của anh ta, nhưng anh ta bắt buộc phải kết hôn, bắt buộc phải để lại đứa con, tuyệt đối không được để người khác biết sở thích này của anh ta.
Rõ ràng mấy năm nay đều làm rất tốt. Ông trời vô tình, ông trời không có mắt, bắt nhà bà ta chịu đựng nỗi nhục nhã này. Sau này cả nhà còn biết ngẩng mặt lên thế nào. Nghĩ đến những thứ này, mẹ Tôn Uy sắp phát điên, không ngừng đánh Tôn Uy để ép anh ta:
"Mày mau nói đây là người khác hãm hại mày, đó căn bản không phải là mày. Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển thế, là kẻ có ý đồ xấu ghép mặt bằng AI!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)