Có lẽ vì đã quá quen thuộc, nên khi đối mặt với câu nói mỉa mai âm dương quái khí kia của con trai, Lục lão tướng quân lại coi như chuyện thường tình. Ông chẳng hề có dấu hiệu nổi trận lôi đình, chỉ hậm hực mắng một câu: "Lão tử thật hối hận sao lúc trước không đánh chết mày cho xong."
Lục Kiến Thanh cười hì hì, đáp trả: "Thế cũng được ạ, đợi con chết rồi, sau này cứ để Duệ nhi bưng bát nhang, hầu hạ dưỡng lão và lo liệu hậu sự cho cha."
"Thôi được rồi, hai cha con bớt lời đi một chút, nói thêm câu nữa là lại cãi nhau ầm ĩ bây giờ." Quý thủ phụ vội vàng đưa một tay ấn vai Lục lão tướng quân đang bốc hỏa xuống, bất đắc dĩ lên tiếng can ngăn. Chứ nếu cứ để cái đà quen thuộc này tiếp diễn, thì lát nữa kiểu gì hai người này cũng lao vào đánh nhau cho xem.
"Còn nữa, mấy lời xui xẻo điềm gở thế này không được nói bừa đâu đấy, Kiến Thanh." Quay đầu lại, ông nghiêm giọng nhắc nhở Lục Kiến Thanh.
Hắn nghe vậy thì không nói gì thêm, chỉ cúi đầu nhấp một ngụm trà. Tuy không cãi bướng, nhưng nhìn thái độ thì rõ ràng là chẳng hề để tâm mấy lời khuyên đó vào lòng.
Lục Thành Lâm Lục lão tướng quân cả đời này có hai người con trai. Cậu con thứ hiện vẫn còn nhỏ, phẩm hạnh ra sao tạm thời chưa nhìn rõ được. Nhưng riêng mối quan hệ với trưởng tử này thì... ôi thôi, quả thực chỉ có thể dùng hai chữ oan gia để hình dung.
Uẩn khúc bên trong người ngoài cũng khó mà khuyên can, thôi thì cứ để mặc hai cha con họ tự giải quyết với nhau vậy.
Lục lão tướng quân vẫn còn đang hậm hực với Lục Kiến Thanh nên chẳng thèm đếm xỉa đến hắn nữa. Ông bèn chuyển hướng sang Quý thủ phụ: "Ông tìm ta có việc gì? Nói đi."
Vừa dứt lời, như sực nhớ ra điều gì, ông bèn bồi thêm một câu với giọng điệu khá ngạc nhiên: "Mà lạ thật đấy, hôm nay ông lại không đi thượng triều sao? Chuyện này đúng là hiếm thấy nha. Ông không sợ bệ hạ trách tội à?"
Số là ban nãy, ông vốn đã rượt đánh Lục Kiến Thanh chạy qua tận hai con phố rồi, thế mà giữa đường lại bị người của Quý thủ phụ chặn lại, bảo là có việc hệ trọng cần mời ông qua một chuyến.
Lục lão tướng quân vì không yên tâm thả rông thằng con cả hay gây chuyện này, nên đành xách cổ hắn lôi theo cùng.
Trách tội ư? Quý thủ phụ thầm bật cười trong lòng. Ông vẫn giữ nguyên phong thái điềm đạm, ung dung không chút hoang mang, thong thả bưng chén trà trên tay bước đến bên cửa sổ, rồi ngoái đầu nhìn Lục lão tướng quân.
"Ông cứ qua đây nhìn thử thì biết. Hôm nay, người cất công đến đây để thưởng thức vở kịch hay của nhà ông đâu chỉ có mỗi mình ta. E rằng quá nửa số quan viên trong triều đều đã xin cáo ốm để tụ tập hết ở đây rồi."
"Cũng may là dạo gần đây trong triều không có đại sự gì. Chứ nếu bệ hạ mà muốn truy cứu vì ba cái chuyện cỏn con này, thì e là ngài ấy có bận tối mắt tối mũi cũng xử lý không xuể đâu."
Lục lão tướng quân nghe vậy thì giật thót mình. Chẳng buồn đợi Quý thủ phụ nói hết câu, ông vội vàng đặt cạch chén trà xuống bàn rồi lao vọt tới. Vừa ló đầu nhìn xuống con phố Trường Nguyên ven hồ đối diện, ông đã phải thốt lên: Khá lắm! Quả đúng y chang như lời Quý thủ phụ nói, cứ liếc mắt nhìn bừa vào đám đông là lại thấy ngay một gương mặt quen thuộc.
Đưa mắt quét một vòng, nguyên cả một con phố toàn là người quen mặt!
"Tiêu rồi... cái mặt già này của ta coi như vứt đi rồi!"
Khoảnh khắc ấy, cõi lòng Lục lão tướng quân nguội lạnh như tro tàn. Ông chống hai tay lên khung cửa sổ, dáng vẻ ủ rũ chán chường, chẳng buồn nhìn ra ngoài nữa. Thậm chí, ông còn muốn rụt cổ trốn vào trong, chỉ sợ đám người kia vô tình ngẩng lên bắt gặp mình.
"Thật luôn ạ? Các vị đại nhân đây rảnh rỗi đến thế cơ á?" Lục Kiến Thanh với tâm lý hóng hớt liền sấn tới đứng ở phía bên kia của Quý thủ phụ, ló đầu nhìn ra ngoài. Cho đến khi tận mắt trông thấy vài vị đại thần đáng lẽ giờ này phải đang đứng chầu trên điện, hắn mới dám chắc cái bộ dạng sống không bằng chết của cha mình lúc này hoàn toàn không phải là diễn. Thấy thế, hắn nhịn không được bèn bật cười khúc khích.
Quý thủ phụ liếc xéo Lục Kiến Thanh một cái, ra hiệu cho hắn tém tém lại, cẩn thận không lại ăn đòn bây giờ.
Sau đó, ông quay sang phía Lục lão tướng quân, mỉm cười an ủi: "Cũng chưa đến mức mất hết mặt mũi đâu. Ông tưởng ai đến đây cũng chỉ để hóng chuyện, xem cảnh chạm mặt lần đầu giữa Kiến Thanh và Tạ Nguyên Bạch sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)