Vị cô nương này mang họ Giang, tên Mộng Hồi, là thiên kim độc nhất của Giang Ngự sử. Trong số những gia tộc giao hảo trên triều, nàng được xem là người có kỳ nghệ xuất sắc nhất trong đám tiểu bối, trình độ thậm chí còn bỏ xa phần lớn cao thủ ở chốn kinh thành này.
Nói như vậy, phải chăng ban nãy Giang Mộng Hồi cũng đã chứng kiến trọn vẹn màn kịch diễn ra trên cầu? Và trong giấc mộng kia, liệu ngày hôm nay nàng có từng xuất hiện ở nơi này hay không?
Dẫu cho Quý Thủ phụ có là người tâm tư tinh tế, thận trọng đến đâu, thì trong giấc mộng đêm qua ông cũng thực sự không hề để ý tới chi tiết này. Âu cũng bởi vì vị trí này cách cây cầu kia một khoảng cách khá xa.
Quý Thủ phụ miên man suy nghĩ, ánh mắt dần dời khỏi cây cầu phía xa. Trong lúc vô tình cúi đầu xuống, ông chợt liếc thấy ngay dưới bệ cửa sổ gian phòng bao mà Giang Mộng Hồi vừa đứng, trên mặt đường lát đá phiến đang nằm chỏng chơ một quân cờ trắng.
Nhìn dáng vẻ này, có lẽ là do ai đó đã lỡ tay làm rơi xuống.
Trong đầu ông chợt lóe lên một suy đoán táo bạo —— Phải chăng Giang Mộng Hồi cũng đã trải qua một giấc mộng giống hệt như vậy?
Đang lúc mải mê suy ngẫm, ông bỗng nghe thấy từ ngoài cửa vọng lại tiếng cãi vã ầm ĩ của hai người với chất giọng oang oang.
"Lão già kia! Người có thể nói đạo lý một chút được không hả! Con đã nói đi nói lại rồi, con hoàn toàn không có cái ý tứ mờ ám đó với tên Tạ Nguyên Bạch kia!" Giọng nói này đích thị là của Lục Kiến Thanh.
"Thằng ranh con, mày bớt đánh rắm đi! Mới hai ngày trước mày còn gân cổ lên bảo với lão tử là muốn rước một nam tức phụ về nhà cơ mà. Mày không có ý đó thì tự dưng ôm eo người ta làm cái quái gì? Lại còn ôm ấp dính chặt lấy nhau nữa chứ?! Tao thấy mày đúng là ngứa đòn rồi!"
Mà điều quan trọng nhất là, trong tương lai, trước khi chết thằng nghịch tử này còn dám giao toàn bộ binh phù của Yến Nam quân cho Tạ Nguyên Bạch!
Thử hỏi phải tin tưởng đến mức độ nào thì mới có thể làm ra cái chuyện tày đình như vậy cơ chứ?
Cứ nghĩ đến đây, Lục lão tướng quân lại tức đến mức lộn ruột lộn gan.
"Lúc đó con chỉ cố tình nói khích người thôi, nói đùa vài câu mà người cũng tưởng thật à? Lại còn chuyện hôm nay nữa, nói cho cùng thì phải trách ai hả? Chẳng phải đều là do chuyện tốt người làm ra hay sao! Cầm gậy chọc một cú suýt chút nữa khiến người ta ngã sứt đầu mẻ trán. Nếu ban nãy không nhờ con nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp, nhỡ hắn mà ngã ra đấy xảy ra mệnh hệ gì, con xem người dọn dẹp hậu quả thế nào!"
Tiếng cãi vã mỗi lúc một gần hơn. Quý Thủ phụ đang đứng bên cửa sổ đành bất lực thở dài. Ông xoay người, chủ động rót sẵn hai chén trà cho cặp cha con oan gia kia, thầm hy vọng chút nước trà này có thể giúp bọn họ hạ hỏa phần nào.
"Thế chẳng phải là do cái thằng nghịch tử nhà mày hay sao! Nếu mày không giở trò động tay động chân với tên Tạ Nguyên Bạch kia, thì lão tử có cần phải hỏa tốc chạy tới đây cản lại không hả? Rõ ràng là lão tử đang muốn tốt cho mày, thế mà mày còn dám quay ra trách ngược lại người làm cha này à?"
Điều ông nói đến chính là viễn cảnh đã xảy ra trong giấc mộng kia. Lục lão tướng quân dõng dạc tuyên bố, từng chữ ném xuống đất kêu leng keng: "Tao nói cho mày biết, Lục gia nhà ta tuyệt đối không đời nào chấp nhận một nam tức phụ! Mặc kệ mày có cái tâm tư đó với người ta hay không, nhưng cho dù là có, thì cũng lo mà nhân lúc còn sớm dập tắt ngay cái ý định đó đi cho tao! Lão tử đây kiên quyết không đồng ý!"
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng "Rầm ——" chát chúa vang lên, cánh cửa phòng đã bị Lục lão tướng quân tung một cước đạp văng ra.
Còn về lý do tại sao ông lại phải dùng chân để mở cửa ư? Đơn giản là vì lúc này cả hai tay ông đều đang bận rộn túm chặt lấy cổ áo thằng con trai quý hóa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)