Nói xong, Tạ Nguyên Bạch dang rộng hai tay, phóng khoáng xoay một vòng ngay trước mặt người ta. Hôm nay, hắn diện một bộ trường bào tay rộng nền trắng, điểm xuyết viền đỏ cùng họa tiết mây trôi. Mái tóc được buộc gọn gàng, cách ăn mặc tuy giản dị nhưng lại ẩn chứa nét tinh tế riêng. Có điều, động tác của hắn trông vừa vụng về lại vừa ngây ngô đến buồn cười. Lại thêm câu nói bồi đắp ngay sau đó của hắn, càng khiến đối phương không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Hắn quả quyết nói chắc nịch: "Thêm nữa, ta thấy cô nương mang tướng mạo đầy phúc khí. Cái tên cúc Triều Nhật này vừa nghe đã thấy tràn ngập ánh dương, mang theo một luồng sinh khí vươn lên mạnh mẽ, quả thực rất hợp với cô nương.
Hôm nay cô nương cài đóa hoa này ra ngoài, ắt hẳn sẽ gặp được chuyện vui, may mắn liên miên, nhan sắc lấn át cả rừng hoa cho xem!"
Tạ Nguyên Bạch nói năng đâu ra đấy, lý lẽ rõ ràng, thế nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác như hắn đang liều mạng tìm cớ để chữa ngượng vậy.
"Phụt..." Nghe vậy, hai chủ tớ đối diện không kìm được mà bật cười khúc khích.
"Vậy đóa hoa này ta xin nhận. Công tử có muốn cùng lên thuyền qua sông không?"
Nàng sợ Tạ Nguyên Bạch lại hiểu lầm điều gì. Vốn dĩ tâm trạng nàng đang phiền muộn, nên ban đầu quả thực nàng không hề muốn đi chung thuyền với người lạ. Thế nhưng hiện tại nàng lại cảm thấy, nếu người đi cùng là vị công tử trước mặt này thì cũng chẳng sao. Dù gì thì, đó cũng chỉ là duyên bèo nước trôi chung một đoạn đường mà thôi.
Tuy nhiên, Tạ Nguyên Bạch đã quyết định rồi nên cũng lười thay đổi. Hắn lắc đầu từ chối: "Thôi bỏ đi, phàm chuyện gì cũng phải có trước có sau. Chiếc thuyền này vẫn nên nhường cho cô nương thì hơn, ta đi bộ qua cây cầu đằng kia là được rồi. Dù sao cũng chỉ tốn thêm vài bước chân thôi mà."
Nói xong, hắn dứt khoát quay người rời đi, hoàn toàn không cho đối phương lấy một cơ hội để lên tiếng giữ lại.
Tạ Nguyên Bạch quả không hổ danh là thanh niên trai tráng, chuồn nhanh như chớp. Chỉ nhoáng một cái, hắn đã đặt chân lên cây cầu cách đó không xa.
Nhưng thật không may, lần này dù hắn đã cẩn thận nhìn đường, song lại chẳng lường được dòng người lên cầu có hơi đông. Ngay khi hắn đi đến giữa nhịp cầu vòm, một lão bá gánh giỏ rau đi ngang qua từ phía sau lưng. Chỉ vì một phút lỡ trớn, đòn gánh của lão bá đã vô tình va mạnh vào người hắn, khiến hắn mất đà ngã nhào ra khỏi lan can cầu.
Chiếc bánh đường trong tay bị văng tít ra xa. Khoảnh khắc ánh mắt chạm phải dòng nước sông xanh biếc sâu thẳm bên dưới, Tạ Nguyên Bạch hoảng hồn, gào thét trong câm lặng: "Đệt! Có cần phải xui xẻo đến mức này không hả?! Ương Lạc, cứu ta với!"
Ngặt nỗi lúc này người qua lại quá đông, Ương Lạc cũng chẳng thể làm phép gì được, chỉ biết cuống cuồng đập cánh phành phạch: "Mau bám lấy lan can! Bám lấy lan can đi! Rơi xuống bây giờ!!"
Khổ nỗi, nếu cơ thể Tạ Nguyên Bạch mà phản xạ đủ nhạy bén để tự cứu lấy mình, thì trước đây hắn đã chẳng đến mức bị một quả bí ngô bay tới đập cho ngất xỉu.
Hai tay hắn quơ quào loạn xạ giữa không trung, khuôn mặt không giấu nổi vẻ kinh hoàng tột độ. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, có một người đang đi tới từ phía đối diện. Kẻ nọ buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, tưởng chừng như hai mắt dính chặt vào nhau không mở nổi. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hé mắt ra, y lại tình cờ chứng kiến cảnh tượng thót tim của người thanh niên phía trước. Bản tính trượng nghĩa nổi lên, y sải một bước dài tới, vươn tay ra ôm gọn lấy vòng eo của đối phương, nhanh chóng kéo người lại.
Ngay khi cảm nhận được đường cong nơi vòng eo trong tay mình, phản ứng đầu tiên của y là khẽ cử động lòng bàn tay đầy vẻ nghi hoặc, tựa như đang không chắc chắn mà muốn đo lường thứ gì đó. Trong vô thức, y buột miệng thốt lên một câu đầy khó hiểu: "Eo thon thật."
"Cô nương không cần phải nói lời cảm tạ đâu. Thấy mỹ nhân gặp nạn, tại hạ ra tay tương trợ là lẽ đương nhiên, hơn nữa còn vô cùng vinh hạnh là đằng khác."
Chất giọng trầm ấm, hơi khàn khàn mang theo ý vị trêu ghẹo lọt vào tai. Tạ Nguyên Bạch bần thần quay đầu lại. Giây phút nhìn rõ nụ cười vương trên môi đối phương, hắn lập tức sợ đến mức hóa đá ngay tại chỗ.
Về phần người kia, sau khi nhìn rõ khuôn mặt thật của Tạ Nguyên Bạch lúc hắn ngẩng đầu lên, cùng với yết hầu hiện rõ trên cổ, nụ cười trên mặt y cũng cứng đờ mất một nhịp. Dường như y chẳng thể ngờ được rằng, người mà mình tiện tay ôm lấy cứu giúp lại không phải là một tiểu nương tử xinh đẹp mỏng manh, mà lại là một gã nam nhi thứ thiệt.
Thế nhưng, ở một diễn biến khác, ngay khi liếc mắt một cái đã nhận ra gã thanh niên vừa ra tay nghĩa hiệp kia là ai, Lục lão tướng quân lập tức nổi trận lôi đình.]
Ông bật dậy thẳng tắp trên giường, hai mắt trợn trừng, gầm lên một tiếng giận dữ: "Nghịch tử! Lục gia ta tuyệt đối không thể rước về một đứa con dâu là nam nhân được!!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)