Chờ lúc Cơ Tùng trở lại Văn Chương Uyển, đã là nửa đêm gần sáng.
Nhà chính của Văn Chương Uyển còn sáng một ngọn đèn nhỏ, đây là đèn giữ lại cho riêng Cơ Tùng.
Ngọn đèn mờ nhạt hấp dẫn vô số côn trùng nhỏ, nhóm côn trùng bay vào cửa, nhưng không cách nào đột phá được tầng sa liêm(*) buộc chặt trước cửa.
(*) sa liêm: mành mỏng, mành lưới.
Sa liêm rất phổ biến ở hiện đại, nhưng lại là vật mới mẻ ở Sở Liêu.
Tới đầu tháng sáu, các loại muỗi liền sẽ xuất hiện tại Văn Chương Uyển.
Nhan Tích Ninh đặc biệt hút muỗi, không chú ý một chút trên người sẽ xuất hiện mấy vết sưng đỏ.
Trên giường có thể treo sa trướng, nhưng chỉ cần ra khỏi sa trướng, chờ đợi bọn họ chính là đại quân muỗi không chỗ nào không chui vào được.
Vì đuổi muỗi, bọn họ đặt một lượng lớn dược đuổi muỗi vào bên trong, nhưng mà hương vị của dược đuổi muỗi cũng không dễ chịu, bỏ ít thì vô dụng, bỏ nhiều thì cay mắt.
Sa liêm treo ở bên trong cạnh cửa sổ, không ảnh hưởng đến chốt mở cửa.
Cho dù buổi tối có mở cửa sổ, muỗi cũng đừng nghĩ tiến vào.
Có màn cửa sổ bằng lụa mỏng, bọn họ ở không bao giờ cần lo lắng bị muỗi cắn đến sưng đầy người trong phòng nữa.
Bọn thị vệ noi theo cách làm của Nhan Tích Ninh treo sa liêm ở chỗ của bọn họ, không bao lâu, sa liêm liền từ Dung Vương phủ truyền vào tai trong cung.
Mùa hè năm nay lượng tiêu thụ lụa mỏng bay lên thẳng tắp, tiểu thương chế tác sa liêm cũng kiếm được một bộn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


