Cơ Đàn ở Văn Chương Uyển chơi đùa suốt một ngày, thẳng đến lúc chạng vạng tạnh mưa rồi, cậu mới lưu luyến không rời đi khỏi Văn Chương Uyển.
Thời điểm về cậu còn mang theo một thực hạp lớn tràn đầy thịt cuộn cùng với một thùng tôm hùm đất lớn mà Nhan Tích Ninh chuẩn bị cho cậu.
Cơ Đàn cẩn thận bước từng bước: "Tam tẩu, chờ ta học xong hết thơ văn mà Thái phó yêu cầu ta sẽ lại đến tìm ngươi nga."
Nhan Tích Ninh ý cười loan loan: "Được, trở về ngoan ngoãn đọc sách.
Muốn ăn cái gì thì bảo Tam ca ngươi nhắn cho ta."
Nhìn thấy Cơ Đàn lên xe ngựa hồi cung, Nhan Tích Ninh mới thở dài nhẹ nhõm.
Chăm đứa nhỏ thật sự là một chuyện mệt chết người, mặc dù Cơ Đàn rất ngoan, nhưng hắn vẫn cảm thấy mệt mỏi hơn so với trước kia.
Hắn nhu nhu bả vai đau nhức tùy ý hỏi: "Vương gia còn chưa trở về sao?" Buổi sáng sau khi Cơ Tùng ra ngoài, cả ngày cũng chưa trở về, chuyện này rất lạ.
Lãnh quản gia khoanh tay đứng phía sau Nhan Tích Ninh: "Hồi bẩm Vương phi, Vương gia sớm đã trở lại."
Dừng một chút hắn hỏi: "Y còn đang bận sao?"
Lãnh quản gia cười nói: "Đến giờ này hẳn là bận xong rồi." Thấy Nhan Tích Ninh xoay người, hắn vội vàng nói: "Vương phi, nếu giờ phút này Vương gia nhìn thấy Vương phi, y nhất định sẽ rất vui vẻ."
Nhan Tích Ninh hơi nhướng mày: "Được, ta đi nhìn xem." Cả thị vệ và quản gia trong Vương phủ tựa hồ đặc biệt vui mừng khi nhìn thấy mình đi tìm Cơ Tùng, không biết có phải như vậy khiến cho tâm tình bọn họ vui sướng hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

