Nhưng Hoài Minh lại không dễ dàng bị xoay vòng, anh nói thẳng: "Chương trình chỉ cho phép hai người tham gia. Nếu em nhờ người khác giúp xách hành lý, thì em cứ ở nhà luôn di."
Phó Tiêu Tiêu trợn tròn mắt, dùng giọng điệu nũng nịu phản đối: "Không được! Em nhất định phải lên TV!"
Tô Hoài Minh nhún vai: "Vậy thì không thể mang nhiều vali thế này."
Dĩ nhiên, cậu bé không dễ dàng bị thuyết phục, hậm hực chống nạnh ra lệnh: "Vậy thì anh mang giúp em!"
"Anh mang không nổi." Hoài Minh đáp dứt khoát, không chút do dự.
Phó Tiêu Tiêu đứng nhìn cha kế với ánh mắt đầy thất vọng, cảm thấy anh thật vô dụng.
Đã là người lớn mà còn hay giận dỗi, đi mua sắm cũng bị lạc đường, muốn được khen mới chịu làm việc, bây giờ ngay cả xách hành lý cũng không nổi...
Còn chẳng bằng cậu bé ba tuổi như mình nữa!
Thấy cậu bé sĩ diện, Hoài Minh liền nhẹ nhàng kích tướng: "Mấy bạn nhỏ khác đều có thể tự xách hành lý, chỉ có em là cần người lớn giúp thôi đấy."
Quả nhiên, Phó Tiêu Tiêu lập tức phản ứng: "Em cũng có thể tự kéo vali mà!"
Hoài Minh cười nhẹ: "Nhưng em có chắc là xách nổi không?"
"Tất nhiên là nổi!" Cậu bé ưỡn ngực tự hào, "Em khỏe lắm đấy!"
Nhờ sự trợ giúp của bảo mẫu, cuối cùng cậu chỉ mang theo hai vali nhỏ.
Để chứng minh mình không hề thua kém ai, Phó Tiêu Tiêu hăng hái kéo hai chiếc vali, đi một vòng quanh biệt thự như đang trình diễn, đầy tự hào vì bản thân có thể tự làm.
Nhìn cảnh tượng ấy, Hoài Minh chỉ cười lặng lẽ.
Chỉ khi nào chính mình tự trải nghiệm, Phó Tiêu Tiêu mới hiểu được những yêu cầu của mình có phần vô lý đến thế nào. Khi gặp khó khăn, cậu bé sẽ tự động tìm cách giải quyết thôi.
Sau khi thu dọn hành lý xong, sáng hôm sau, hai người lên xe của ê-kíp chương trình để đến địa điểm ghi hình.
Buồn ngủ là một căn bệnh dễ lây. Nhìn Hoài Minh ngủ ngon lành, Phó Tiêu Tiêu cũng rúc vào cạnh anh, chợp mắt theo.
Một lớn một nhỏ ngủ ngoan ngoãn suốt dọc đường, không gây ra tình huống nào ngoài ý muốn.
Xuống máy bay, Hoài Minh vẫn còn mơ màng, lại tiếp tục ngủ bù trên xe. Mãi đến khi xe gần đến nơi, anh mới hoàn toàn tỉnh táo.
Phó Tiêu Tiêu lần đầu tiên đi xa đến vậy, cậu bé lúc nào cũng ghé sát cửa sổ, vô cùng hào hứng ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.
Chiếc xe chuyên dụng của chương trình dừng lại trước một căn biệt thự – nơi ở của họ trong thời gian tham gia chương trinh.
Nghĩ đến việc sắp được gặp các bạn nhỏ khác, Phó Tiêu Tiêu đã dành rất nhiều thời gian lựa chọn trang phục trong phòng thay đồ. Cuối cùng, cậu bé quyết định mặc một bộ vest trẻ em, đội mũ thám tử và tự kéo vali nhỏ màu đen của mình, trông vô cùng “ngầu”.
[ Tiêu Tiêu đáng yêu quá đi mất, có thể làm người mẫu nhí luôn ấy chứ! 】
【 Chỉ cần Tiêu Tiêu không giở thói ngang bướng, bé chính là nhóc con đáng yêu nhất thế giới này 】
【 Tô Hoài Minh cũng mặc vest phong cách thoải mái, đây có phải là cố ý phối đồ đồng bộ với con trai không vậy? 】
【 Hai cha con đứng cạnh nhau, nhan sắc bùng nổ luôn! 】
Tô Hoài Minh và Phó Tiêu Tiêu bước vào biệt thự, phát hiện một nhóm khách mời khác đã có mặt.
Người đàn ông đứng trước mặt họ có mái tóc nhuộm xanh lam, đường nét gương mặt sắc sảo, vẻ ngoài lạnh lùng, vành tai đeo một chiếc khuyên ngọc lấp lánh.
Anh ta mặc một bộ đồ công nhân màu đen, vóc dáng cao lớn, cao hơn Tô Hoài Minh nửa cái đầu. Giờ phút này, anh ta đang cụp mắt nhìn Tô Hoài Minh, trông vừa lạnh lùng vừa bí ẩn.
Đây chính là nam ca sĩ nhạc rock – Vu Duệ Thành, một nghệ sĩ có phong cách hoang dã, cá tính mạnh mẽ và cực kỳ tài năng. Anh ta nổi tiếng với những ca khúc bùng nổ, luôn đứng đầu các bảng xếp hạng, và chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trở thành một ngôi sao đình đám. Tuy nhiên, tính cách của anh lại khá lạnh lùng, thậm chí còn từng có tin đồn rằng anh là kiểu người mắc bệnh ngôi sao.
Vừa nhìn thấy Vu Duệ Thành xuất hiện, cư dân mạng trong phòng livestream lập tức bùng nổ:
【Aaaaaaaa! Chồng tôi đây rồi! 】
【 Vu Duệ Thành đúng là đẹp trai đến mức tim tôi muốn rớt ra ngoài! 】
【 Đúng chuẩn nam thần lạnh lùng của giới giải trí!】
Tô Hoài Minh cũng lịch sự gật đầu đáp lại, không chủ động bắt chuyện.
Trong khi đó, Phó Tiêu Tiêu kéo vali nhỏ, đi một vòng quanh biệt thự như đang tuần tra lãnh thổ của mình, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Phòng của chúng ta ở đâu ạ?"
Vu Duệ Thành đáp gọn lỏn: “Trên lầu, tự chọn.”
Lời nói ngắn gọn, không thừa một chữ.
Tô Hoài Minh và Phó Tiêu Tiêu kéo hành lý lên lầu hai. Phó Tiêu Tiêu chọn một căn phòng mà cậu bé cho là "ngầu nhất" rồi kéo vali vào trong.
Khi Tô Hoài Minh sắp xếp hành lý xong, anh bất ngờ nhìn thấy một cậu nhóc mũm mĩm, trắng trẻo đứng trước cửa phòng.
Cậu bé có đôi mắt đen láy, tròn xoe như hạt cườm, khuôn mặt vô cùng đáng yêu.
Dù là lần đầu gặp mặt nhưng nhóc con này không hề sợ hãi mà còn háo hức nhìn Tô Hoài Minh, ánh mắt ngày càng sáng rỡ: "Ca ca, anh đẹp trai quá đi mất!"
Ai mà không thích được khen chứ?
Tô Hoài Minh bật cười, ngồi xuống xoa đầu nhóc con.
Cậu bé lập tức giới thiệu: “Em tên là Vu Hiên Hiên.” Sau đó há miệng thật to, khoe cả chiếc răng sún bị rơi, “Dạo này em nói chuyện cứ bị gió lùa qua kẽ răng nè, mong anh..."
Nói đến đây, cậu nhóc bỗng khựng lại, dường như quên mất từ cuối cùng mình định nói. Bối rối, cậu bé đưa tay gãi đầu.
Tô Hoài Minh phì cười, nhắc giúp: “Thông cảm."
Vu Hiên Hiên tròn mắt kinh ngạc, “Oa! Anh lợi hại quá! Sao anh biết em định nói gì vậy?"
Tô Hoài Minh còn chưa kịp trả lời, Phó Tiêu Tiêu đã từ trong phòng bước ra.
Vu Hiên Hiên là một cậu nhóc thân thiện, cậu bé lập tức chào hỏi: “Chào bạn, mình tên là Hiên Hiên, còn bạn tên gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)