Nực cười.
Muốn chết cũng phải toàn thây chứ!
Sở Từ nhìn chăm chú thiếu niên đứng không xa, cơn gió mang sự oi ả của ngày hè thổi qua vành tai cậu.
Trải qua nửa tháng theo dõi và quan sát, vai chính Quý Yến Lễ trong tiểu thuyết này thật sự phù hợp với giả thiết vạn người mê.
Mặt đẹp, tính cách dịu dàng, đối xử với ai cũng ga lăng lịch sự. Dù đi tới đâu, anh cũng nhất định trở thành tiêu điểm giữa đám đông, ngay cả hộc tủ trong lớp cũng chất đầy thư tình và hoa hồng.
Dù như thế, Quý Yến Lễ cũng chưa từng yêu đương. Sở Từ biết rõ bởi vì anh đang đợi vai chính còn lại trong tiểu thuyết, Tống Khải Thần.
Công chính là Tống Khải Thần, thanh mai trúc mã từ bé của Quý Yến Lễ, cả hai đều có tình cản với nhau. Bởi vì nguyên nhân gia đình nên hai người tạm thời rời xa nhau một khoảng thời gian. Đến khi Tống Khải Thần chuyển trường về lại, mở ra con đường theo đuổi vợ đầy cay đắng.
Tuy nhiên, hai người vốn trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, cho nên không bao lâu đã thành công HE.
Bây giờ cách sự kiện Tống Khải Thần chuyển trường còn chưa đầy hai tháng. Sở Từ cũng không thể bảo đảm mình có thể ở công lược được Quý Yến Lễ sau khi Tống Khải Hàng quay về hay không.
Nói cách khác, thời gian để cậu hoàn thành nhiệm vụ không còn nhiều lắm.
Ánh mắt Sở Từ cố định trên gương mặt xinh đẹp của Quý Yến Lễ, khóe môi thụ chính cong lên một nụ cười ôn hòa, cho dù phong thư trong tay Sở Từ sắp chạm tới mũi cậu, Quý Yến Lễ vẫn không hề chú ý tới cậu.
Không còn cách nào khác, thân là NPC không có bất kỳ cảm giác tồn tại nào, dù Sở Từ có làm cái gì cũng chẳng có người phát hiện ra sự tồn tại của cậu.
Sở Từ ổn định thân hình lảo đảo của mình, cuối cùng dùng sức kéo quần áo ra, hít một hơi thật sâu, há miệng ra, hét lớn: “Bạn Quý Yến Lễ!!”
Âm lượng lần này trực tiếp lấn át giọng của bảy tám người khác, xung quanh đột nhiên yên lặng ngay, tầm mắt mọi người đều đồng loạt tập trung trên người Sở Từ.
Sở Từ thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng lên. Cậu để ý là thân thể này hình như chưa từng nói chuyện lớn tiếng như vậy, cho nên lấy hết can đảm thử một lần trực tiếp làm cậu nảy sinh cảm giác kiệt sức.
Thậm chí lúc ánh mắt mọi người tập trung trên người mình, Sở Từ theo bản năng muốn chạy trốn né tránh, giống như những thứ đó căn bản không phải tầm mắt, mà là họng súng muốn bắn mình.
Nguyên chủ này… Không phải là một tên sợ xã hội đó chứ?
Sở Từ ổn định lại tâm trí hoảng loạn, cậu ngước đầu lên chạm mắt với Quý Yến Lễ.
Con ngươi sẫm màu của anh trầm như bóng tối, hàng lông mi dày rậm từ từ động đậy, ánh mắt của anh rất sâu. Lúc nhìn thẳng vào đó quá lâu, Sở Từ sẽ có ảo giác bị đôi mắt đó hút vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)