Những lời phía sau của ông kẹt lại trong cổ họng. Ông đứng ngẩn ra đó một lúc lâu. Cho đến khi Nam Hi nghi hoặc nhìn sang, ông mới ho khan một tiếng.
"Thôi, nói nhiều như vậy rồi mà lần nào con cũng không nghe lọt tai."
"Nói tóm lại, điều duy nhất cần lưu ý chính là đừng để chậm trễ việc tu luyện của mình. Kể từ hôm nay, con hãy luyện tập lại những thức kiếm cơ bản thật nhiều lần, mỗi ngày vung kiếm mười nghìn lần, cho đến khi nào sức lực của con khiến ta hài lòng mới thôi."
Nói đoạn, Hòa Kiếm nhìn chằm chằm Nam Hi, chỉ thấy đệ tử mình bỗng chốc ngơ ngác đến mức không thèm chớp mắt vì những lời này.
Giọng nói kia lại vang lên một lần nữa.
[A... Mười nghìn lần... Cũng không phải là không được.]
Vẻ mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, ấy thế mà tiếng lòng vẫn còn tiếp tục.
[Dù sao lúc mới bắt đầu luyện tập những thức kiếm cơ bản, nhiệm vụ cũng còn nặng nề hơn thế này nhiều. Càng về sau mình càng luyện đến không biết mệt mỏi là gì luôn. Bây giờ chỉ mới vung kiếm có mười nghìn lần bọ, còn có thể khiến mình mệt được chắc?]
[Có điều suy cho cùng chuyện này cũng là do Tề Thiên mà ra. Không được, tội này của hắn ta không thể tha, phải khắc ghi trong đầu mới được.]
Nam Hi lẳng lặng cúi đầu, yên lặng nhận phạt, vô cùng đáng thương nói: "Đệ tử hiểu rồi, con nhất định sẽ không để sư tôn phải thất vọng nữa."
Tiếng nói kia hoàn toàn không tương thích với biểu cảm trên khuôn mặt của Nam Hi, nhưng Hòa Kiếm vẫn chậm chạp có phỏng đoán.
Phải chăng đây chính là tiếng lòng của Nam Hi?
Một khi hạt mầm đã được gieo xuống, người ta sẽ ngày càng nghi ngờ, cho đến khi tìm ra được sự thật.
Tiếng lòng này cũng không khiến Hòa Kiếm bất ngờ lắm.
Khi còn nhỏ, mặc dù Nam Hi rất ngoan ngoãn, hiền lành nhưng thỉnh thoảng cũng nói ra những lời không hợp với tính cách. Khi ấy vẻ nhanh nhảu vả hoạt bát cũng giống như tiếng lòng của Nam Hi lúc này.
Sau khi suy ngẫm một lát, Hòa Kiếm lặng lẽ ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Ông cũng chưa dám chắc đó có phải là tiếng lòng hay không. Dù có là phải đi chăng nữa, thì nếu là biết tiếng lòng của mình bị người khác nghe thấy, chắc chắn bản thân người ấy cũng sẽ sinh lòng cảnh giác và bài xích mọi người, thôi thì vẫn nên tìm được nguyên do rồi hẵng nói.
Bỏ qua chuyện này sang một bên, biểu hiện hôm nay của Nam Hi cũng khiến Hòa Kiếm không hài lòng.
Nhưng nhìn thấy tâm trạng của nàng rất tệ, Hòa Kiếm đành phất tay áo, vẻ mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng như cũ, nói: “Được rồi, những gì muốn nói hôm nay ta đều đã nói hết rồi."
Nghe vậy, Nam Hi ngẩng đầu nhìn Hòa Kiếm, chờ đợi câu nói tiếp theo của sư tôn.
Ngoài mặt thì Nam Hi ngoan ngoãn nhận lấy, nhưng trong lòng lại bắt đầu ồn ào.
[Không thể đem cho, tránh uổng phí? Vậy không uổng phí thì có thể cho?]
Sau đó Hòa Kiếm liền đen mặt đổi giọng, nói: “Không, bất kể là như thế nào thì con cũng không thể đưa nó cho tên nhóc Tề Thiên kia."
Dựa theo tác phong ngày xưa của nàng, Hòa Kiếm đổi giọng cũng là bình thường. Nam Hi nghiêm túc gật đầu, cam kết: “Đệ tử sẽ không đưa cho ai cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


