May mắn thay, Tề Thiên không đến chậm.
Hắn đến trước mặt Nam Hi rồi đứng vững, cằm nghiến chặt, rõ ràng là người xin lỗi nhưng đầu lại không chịu cúi xuống, giọng cứng nhắc nói: "Trước đây không khách sáo với cô, ta không cố ý, rất xin lỗi, mong cô thứ lỗi."
Lời xin lỗi nhưng lại dựa vào lợi thế chiều cao để liếc nhìn Nam Hi, giọng điệu chẳng có chút ý xin lỗi nào.
Sắc mặt Hòa Kiếm lập tức trầm xuống.
Nhưng Nam Hi đã sớm thở sâu một hơi, nên lúc này có thể đầy cảm xúc mà nói: "Không, A Thiên, huynh không sai."
Gương mặt Nam Hi lộ vẻ bi thương, đau lòng, thật sự không có chút kẽ hở nào, hoàn hảo đến mức ai thấy biểu hiện của nàng cũng đều tin chắc nàng có vấn đề về đầu óc.
Nam Hi tiếp tục đầy cảm xúc nói: "Là lỗi của ta, ta đã quấy rầy huynh, huynh đối xử với ta như vậy cũng là hợp lý..."
Khi Nam Hi nói xong, lông mày Tề Thiên hơi giãn ra, sắc mặt cũng tốt hơn chút.
"Lần trước vào bí cảnh, ta lấy được một vật, huynh..."
Mọi người đều kinh ngạc, không ngờ Nam Hi và Tề Thiên đối thoại gần như không khác gì so với dự đoán của nàng, nếu có gì khác thì là hiện giờ lời nói còn kết hợp với biểu cảm nên càng sinh động hơn.
Hòa Kiếm không thể chịu đựng nổi nữa, cắt ngang lời của Nam Hi, thẳng thừng dùng thuật pháp phong kín miệng nàng, vì ông đã hiểu rõ từ miệng Nam Hi không thể thốt ra lời nào dễ nghe.
Sau đó ông nhìn chằm chằm vào Tề Thiên: "Là đại đệ tử của Ngự Hư Tông, lẽ nào ngươi không hiểu lễ nghi khi xin lỗi?"
Những người khác: "..."
Lúc này, các đệ tử đứng xem cũng đã nhận ra có gì đó không đúng. Trước đó thì thôi, sư tỷ không mở miệng mà vẫn có thể nói chuyện thì có lẽ là còn có cách nào khác. Nhưng sư tôn đã phong kín miệng tỷ ấy thì những cách mở miệng khác cũng không thể dùng được.
Nhưng hiện giờ Nam Hi vẫn đang nói chuyện, và còn nói rất tự nhiên, hoàn toàn khác lời nói trực tiếp, âm thanh cũng có phần khác biệt.
Nhìn thế này rất có cảm giác tâm thần phân liệt.
Như thể đây không phải là lời nói mà là suy nghĩ thật sự trong lòng.
Trong khi các đệ tử đang âm thầm suy nghĩ thì trên cái cây không xa, Lý Vân Tranh đang lười biếng nhìn về phía này, ánh mắt chăm chú vào Nam Hi, nhất là ánh mắt của nàng, môi khẽ nhếch nụ cười đầy hứng thú.
Hòa Kiếm đang nhìn chằm chằm vào sắc mặt của Tề Thiên.
Tuy mặt Tề Thiên đã biến sắc khó coi nhưng cũng không có vẻ kinh ngạc, càng không nhìn Nam Hi, chỉ nhìn Hòa Kiếm như thể đang đối đầu, cuối cùng cũng hơi cúi đầu, nói với Nam Hi: "Thật lòng xin lỗi, ta không nên ăn nói lỗ mãng với cô, thậm chí xúc phạm cô, hôm nay mang đến lễ vật xin lỗi, mong cô tha thứ."
Hắn lấy ra một số đồ vật từ nhẫn trữ vật, bao gồm đan dược quý giá và tài nguyên hiếm có.
Nhưng Hòa Kiếm đã dự đoán trước được biểu cảm của Tề Thiên thế này. Trong lòng ông thoáng thở phào như đã giải quyết được chuyện lớn, đột nhiên chìm vào suy nghĩ.
Tề Thiên không nghe được tiếng lòng của Nam Hi.
Nam Hi không hề nhận ra, lúc này trong lòng nàng vẫn đang vui mừng: [Tuyệt vời! Lễ vật! Đan dược ha ha, bảo vật ha ha, sư tôn là nhất!]
Nhưng Nam Hi chưa kịp vui được ba giây thì hệ thống đã lạnh lùng nhắc nhở: [Ký chủ, xin hãy nhớ nhiệm vụ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


