"Ồ?" Trong mắt Lý Vân Tranh dâng lên vẻ hứng thú: "Chẳng trách khi đến muội nghe thấy giọng của sư điệt, giọng điệu cũng khác trước."
"Muội đến gặp con bé rồi?"
Chưởng môn ngừng lại, hỏi: "Muội có nhớ con bé nói gì không?"
"Cũng chỉ là những lời lảm nhảm không rõ ý." Lý Vân Tranh nghĩ ngợi: "Ồ đúng rồi, còn có một câu là tất nhiên con bé biết huynh đối với con bé rất tốt."
Hai vị trưởng bối nói chuyện, Kỳ Chiếu không thể xen vào. Nhưng dù chỉ đứng bên cạnh nghe thì hắn cũng đã có nhiều suy nghĩ, trong đó chủ yếu là ngạc nhiên về chuyện lộ tiếng lòng này.
Dù sao từ rất lâu trước đây, Kỳ Chiếu cũng đã liệt Nam Hi vào danh sách không thể giao lưu sâu, vì thế cũng hề có bất kỳ hứng thú gì với những chuyện xảy ra với nàng cũng như suy nghĩ, thậm chí là cả tiếng lòng của nàng.
Hòa Kiếm lại ngẩn ra vì lời của Lý Vân Tranh.
"Đệ tử ta thật sự có nói như vậy?"
"Thật đấy." Lý Vân Tranh cười đến là đẹp nhưng không mấy thật lòng. So với vui mừng, chi bằng nói là hắn thấy hứng thú hơn.
Dù sao thì cho dù là tiếng lòng thì tiếng lòng của Nam Hi cũng quá đỗi khác biệt, khiến hắn thấy thú vị.
Hai hàng lông mày của Hòa Kiếm giãn ra: "Ta đã nói rồi mà, con bé vẫn rất hiểu chuyện."
Nghe câu này, hai người còn lại không ai đáp lại, hiển nhiên đều không nghe lọt tai. Hòa Kiếm cũng khó nói được gì thêm, chỉ là sau đó lại nói với Lý Vân Tranh về những chuyện xảy ra mấy ngày qua, đưa ra cách xử lý của mình.
Lý Vân Tranh không phản đối, hứng thú hỏi: "Vậy là đợi xem phản ứng của sư điệt với Tề Thiên ngày mai rồi mới quyết định tiếp theo thế nào?"
Hòa Kiếm gật đầu.
"Sư huynh, đừng trách muội không nhắc nhở huynh, rất có thể phản ứng của sư điệt Nam Hi sẽ không như ý muốn đâu." Dù Lý Vân Tranh có vẻ lơ đễnh, mọi việc chỉ làm theo hứng thú, nhưng cái nhìn của nàng ấy lại rất thấu suốt. Rõ ràng sư điệt đã không thể cứu vãn được nữa rồi.
Chỉ có sư huynh của nàng ấy là vẫn luôn hy vọng vào Nam Hi.
Nghe lời nói của Lý Vân Tranh, Hòa Kiếm mím môi, không nói một lời.
Sau đó cũng chẳng có gì để nói thêm nữa. Sau khi hỏi thăm đơn giản, Lý Vân Tranh và Kỳ Chiếu ai về nhà nấy.
Ngày hôm sau.
Đối với Tề Thiên, Nam Hi vốn không có ý kiến gì, dù làm nhiệm vụ phải đối mặt với hắn, nhưng ban đầu Nam Hi đều ôm tâm lý "có trai đẹp mà không nhìn thì phí cả đời" để thực hiện nhiệm vụ.
Nhưng theo thời gian nhiệm vụ kéo dài, tiếp xúc với Tề Thiên ngày càng nhiều, trong mắt Nam Hi càng không còn cái gọi là filter trai đẹp nữa.
Ngược lại không biết từ khi nào, thấy mặt hắn là nàng lại nghiến răng nghiến lợi, rất muốn đấm hắn một cái. Thế nhưng nàng lại phải đối mặt với Tề Thiên theo cốt truyện, thời gian lâu dần đã khiến Nam Hi mỗi lần gặp Tề Thiên là lại bực bội, khó ngủ.
Nam Hi nghĩ, muốn chữa bệnh này thì phải thật sự chém Tề Thiên một kiếm mới giải quyết được.
Nàng quyết định đi luyện kiếm. Dù sao luyện tập chiêu kiếm đã thuộc lòng cũng không cần động não, ngược lại còn tiến bộ theo thời gian, khiến người ta cảm thấy thoải mái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


