Hòa Kiếm luôn kiên nhẫn với Nam Hi hơn. Nhưng ông vốn là người thẳng thắn và nghiêm khắc nên mắt không thể chứa nổi dù chỉ là một hạt bụi.
Giờ đây Nam Hi cứ như đang chọc kim vào mắt ông, dù có kiên nhẫn đến đâu cũng không thể nhịn nổi.
Vì vậy, giọng nói của Hòa Kiếm chứa đựng vẻ uy nghiêm và giận dữ mà dù cố gắng kiềm chế cũng không thể giấu nổi: "Con..."
[Ôi trời, đúng là mấy lời thoại ngu ngốc. Cái gì mà ỷ thế hiếp người? Rõ ràng là thay trời hành đạo! Cái gì mà làm nhục? Đây là những gì hắn đáng nhận! Ôi sư tôn, sư tôn thật là sư tôn tốt của con.]
Nghe thấy những lời như vậy, các đệ tử lập tức rướn cổ nhìn về phía này. Nhưng Nam Hi quay lưng về phía họ nên họ không nhìn thấy biểu cảm của nàng, chỉ thấy được vẻ mặt ngạc nhiên của Hòa Kiếm.
Các đệ tử nhỏ giọng bàn tán: "Sư tỷ đang nói gì vậy? Nghe có vẻ rất sung sướng?"
"Không phải sư tôn đi đòi lại công bằng cho tỷ ấy sao? Chẳng lẽ tỷ ấy đang nói về chuyện này."
"Gì cơ? Cuối cùng sư tỷ cũng thông suốt rồi? Thật lòng mà nói, ta cũng thấy chưởng môn làm rất đúng."
Mọi người thì thầm to nhỏ, Hòa Kiếm cũng bị tiếng lòng này làm dịu đi, cơn giận tan biến, chỉ còn lại vẻ ngạc nhiên. Ông trừng mắt nhìn Nam Hi, không thể nói nổi lời trách mắng.
Hơn nữa Nam Hi vừa nói gì cơ? Nàng nói ông là sư tôn tốt của nàng.
Hòa Kiếm chưa từng được đệ tử khen ngợi thẳng thắn như vậy nên mặt lập tức đỏ bừng, cảm thấy việc đi đòi lại công bằng lần này là vô cùng đúng đắn.
Chìm đắm trong tiếng lòng nên dường như ông đã quên mất câu nói đầy ngỗ nghịch của Nam Hi trước đó.
Nói một câu, Hòa Kiếm lại cảm thấy nghẹn một chút, hiếm khi mắng mà lại thấy khó chịu.
"Đồ ngu dốt!"
Nói một câu, ông lại dừng lại chút nữa.
"Đồ vong ơn bội nghĩa!"
Hòa Kiếm ngừng lời, cảm thấy không thể mắng thêm được nữa. Nam Hi thấy Hòa Kiếm ngừng lại, dù cảm thấy ông nói ít hơn trước nhiều nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm một chút.
[Cảm giác đúng rồi.]
Hòa Kiếm: "?"
Các đệ tử: "?"
Vì Hòa Kiếm đã lớn tiếng nên những lời trách mắng của ông đều đã lọt vào tai các đệ tử. Dù không phải mắng họ, lại thêm ở cách xa như vậy nhưng vẫn khiến họ rùng mình. Còn sư tỷ thì sao? Rõ ràng bị mắng mà lại rất vui?
Các đệ tử cảm thấy không hiểu nổi suy nghĩ của Nam Hi. Hòa Kiếm cũng bị Nam Hi làm nghẹn lời, bèn vung mạnh tay: "Con không cần nói nhiều, ngày mai Tề Thiên đến xin lỗi, dù thế nào thì con cũng phải chấp nhận chuyện này!"
Nói xong, Nam Hi cúi đầu, lẩm bẩm, dáng vẻ hoàn toàn không thể chấp nhận được nhưng vẫn phải nghe lời sư tôn.
Dù là lẩm bẩm nhưng đối với tu sĩ, tiếng nói vẫn lọt vào tai một cách rõ ràng.
"A Thiên, tha thứ cho ta, ta không cố ý. Là sư tôn, là sư tôn tự ý quyết định, ta chưa bao giờ trách huynh. Ta biết huynh cũng chỉ vì ta..."
Các đệ tử bên kia rõ ràng thấy chắc chắn Nam Hi đang nói gì đó, nhưng họ lại không nghe thấy lời của Nam Hi. Cả đám gãi đầu gãi tai, điểm bất thường cũng dần hiện rõ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


