Cô còn đang mong mà chẳng được ấy chứ!
Giang Vãn Nịnh chẳng thèm nhìn, xé toạc xấp tài liệu: "Cầu còn không được."
Rồi cô bày ra vẻ mặt chính nghĩa, dõng dạc nói: "Về chuyện Vương Vũ Huyên làm tổn thương tôi, tôi xin nhắc lại lần cuối, mọi chuyện cứ làm theo trình tự pháp luật, tôi tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ hình thức hòa giải nào."
Hoàng Hải Lệ tức đến run rẩy cả người, chỉ thẳng vào mũi Giang Vãn Nịnh mà gằn giọng: "Giang Vãn Nịnh, cô khá lắm! Có bản lĩnh thì sau này đừng quay lại cầu xin tôi!"
Nói xong, cô ta giậm đôi giày cao gót, tức tối bỏ đi.
Giang Vãn Nịnh nhìn bốn người trước mặt đang mang vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống cô, không khách khí nói: "Nhân lúc tôi còn chút kiên nhẫn, mau cút khỏi nhà tôi, nếu không thì tự chuốc lấy hậu quả!"
"Cô không hòa giải thì chúng tôi không đi!" Người phụ nữ ngồi phịch xuống đất.
Đây là chuẩn bị dở thói chí phèo rồi.
Giang Vãn Nịnh cũng không tức giận, chậm rãi lấy điện thoại ra: "Alo, 110 phải không? Ở đây có người xâm nhập gia cư bất hợp pháp..."
Thấy hy vọng hòa giải tan vỡ, người đàn ông đột nhiên vớ lấy chiếc bình hoa ở lối vào, ném mạnh về phía cô.
Giang Vãn Nịnh lách người né tránh, rồi xoay người tung một cú đá, đạp gã đàn ông văng vào tường.
Thân thủ đánh zombie vẫn còn, chỉ là sức lực đã giảm đi rất nhiều, nếu không với cú đá này, gã đàn ông kia ít nhất cũng phải gãy ba cái xương sườn.
"Đồng chí cảnh sát, cứu mạng với." Cô dùng giọng điệu nhàn nhạt nói qua điện thoại: "Những người này bây giờ còn đang có ý đồ hành hung tôi, tôi sợ quá..."
Tốc độ của cảnh sát rất nhanh. Sau một hồi giằng co, cuối cùng bốn người kia cũng bị đưa đi.
Lúc này, những người hàng xóm đứng xem náo nhiệt nhìn Giang Vãn Nịnh với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, rõ ràng là bị chuỗi hành động dứt khoát của cô làm cho khiếp vía.
Tất nhiên, cũng có những người mang lòng "thánh mẫu" không sợ chết, cố gắng buông lời chỉ trích: "Được tha người chỗ nào thì nên tha, cô gái à, cô ép người ta quá đáng như vậy là không tốt đâu..."
Giang Vãn Nịnh lập tức phóng một ánh mắt đầy sát khí sang, đám đông lập tức giải tán như chim muông vỡ tổ.
Lúc này...
"Chị có sao không?"
Bên tai vang lên một giọng nói mềm mỏng.
Giang Vãn Nịnh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đồng cảm của cô gái Lâm Tư Vân, một nữ nghệ sĩ nhỏ cùng công ty với nguyên chủ, hình như sống ngay phòng bên cạnh.
Cô nhếch khóe miệng, nhún vai với vẻ mặt thoải mái: "Cảm ơn, tôi rất ổn."
Từ cái thời mạt thế hoang tàn, zombie hoành hành, xuyên không đến thế giới thái bình thịnh trị, vật chất dồi dào, pháp luật nghiêm minh này, cô có thể không ổn được sao?
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Giang Vãn Nịnh nhìn dãy số lạ trên màn hình, tiện tay bắt máy.
"Alo, cô có phải là Giang Vãn Nịnh không?"
Từ trong điện thoại truyền ra một giọng nam mang đậm chất giọng địa phương.
Giang Vãn Nịnh: "Là tôi. Xin hỏi ông là ai?"
"Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng tìm được cô rồi! Tôi là Giang Đại Hải, trưởng thôn thôn Vọng Sơn. Bà nội cô xảy ra chuyện rồi, cô mau về xem đi."
Lúc này cô mới nhớ ra, ở thế giới này, nguyên chủ cũng có người thân.
Một bà nội đã gần bảy mươi tuổi, nhưng vẫn phải bôn ba vì cuộc sống.
Và còn...
Nhớ đến hai khuôn mặt trẻ thơ non nớt trong ký ức.
Giang Vãn Nịnh cảm thấy bầu trời của mình lại sắp sụp đổ một lần nữa.
Nguyên chủ vậy mà lại có hai đứa con - một cặp sinh đôi mới ba tuổi!
"Giang Vãn Nịnh, Giang Vãn Nịnh? Cô có đang nghe không?"
Giọng giục giã, lo lắng của trưởng thôn truyền đến từ trong điện thoại.
Giang Vãn Nịnh nhanh chóng đè nén sự chấn động trong lòng, vội hỏi: "Tôi đang nghe đây. Trưởng thôn, ông nói bà nội tôi làm sao cơ?"
Trưởng thôn Giang Đại Hải: "Bà nội cô lên núi hái hạt dẻ, không cẩn thận bị ngã từ trên xuống, gãy chân phải rồi. Chân trái đợt trước bị tai nạn xe cộ đâm trúng còn chưa khỏi hẳn, lần này lại bị thương chân phải, bây giờ chỉ có thể nằm liệt giường, không nhúc nhích được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
