Thẩm Chanh hoàn toàn không muốn nghe Triệu Hạo ăn nói tầm phào nữa: "Đúng, đúng, anh nói gì cũng đúng, nhưng tại sao tôi phải nghe anh chứ?"
Triệu Hạo ngơ ngác, vẻ mặt như không thể tin được: "Thẩm Chanh, sao cô lại không có chút học thức nào thế?"
"Ừ, ừ." Thẩm Chanh trợn mắt: "Tôi không muốn giúp anh dọn dẹp bởi vì tôi không có học thức, trình độ học vấn của anh là tốt nhất."
Giọng nói của cô không lớn cũng không nhỏ, nhưng có lẽ Triệu Hạo biết mình sai, có chút lo lắng cuộc trò chuyện của họ sẽ bị người khác nghe thấy nên miễn cưỡng ngậm miệng lại.
Thẩm Chanh lười ở lại đây lâu hơn, chỉ cần nhìn Triệu Hạo là cô đã thấy khó chịu rồi.
Chuồng cừu mà mọi người phụ trách cách đó không xa, Thẩm Chanh sắp gặp được các soái ca mỹ nữ rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
