"Thẩm Chanh!" Triệu Hạo tức giận nói: "Tôi có ý tốt nhắc nhở cô, nói cho cô biết quy tắc, vì sao cô còn không phân biệt được đâu là tốt đâu là xấu vậy?"
Thẩm Chanh trợn mắt nhìn về phía anh ta, nói: "Anh gọi đây là nhắc nhở à? Đánh rắm còn phải xem người, anh cứ bô bô cái miệng ra như thế là nhắc nhở à?"
"Cô, Thẩm Chanh, cô..."
"Được rồi, đừng nói nữa." Lục Kỷ khẽ cau mày: "Đừng cãi nhau trong xe của tôi."
Thẩm Chanh dừng một chút, thầm vui mừng trong lòng, nhìn vẻ mặt âm trầm của Triệu Hạo, hơi quay người lại.
May mắn thay, cô đã suy nghĩ trước tương lai nên đã mua đồ ăn liền.
Nhưng Thẩm Chanh có chút xấu hổ vì tranh cãi trên xe người khác, quấy rầy người khác lái xe.
Cô lén quan sát vẻ mặt của Lục Kỷ qua gương chiếu hậu trong xe.
Sau khi Lục Kỷ cởi bỏ chiếc khẩu trang ra, sắc mặt nghiêm túc, giống như thực sự là có hơi tức giận.
Thẩm Chanh nghĩ, sau khi quay về sẽ nói xin lỗi với anh một tiếng vậy.
Cô đã thi đỗ bằng lái xe, nếu lái xe trong trạng thái có người cãi nhau trong xe như vậy thì cô nhất định cũng sẽ tức giận.
Nghĩ đến đây, cô càng cảm thấy có lỗi với Lục Kỷ hơn, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cô mất cảnh giác, bắt gặp ánh mắt của Lục Kỷ trong gương chiếu hậu.
Ánh mắt Lục Kỷ vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng cô không biết có phải là ảo giác của mình hay không, nhưng cô luôn cảm thấy, Lục Kỷ không tức giận như cô nghĩ.
Những khách mời ở ngôi nhà chung đã đợi lâu rồi.
Triệu Hạo đảm nhận toàn bộ công việc nấu nướng, bị mấy người vây quanh tiến vào phòng bếp, trong phòng bếp cực kỳ ồn ào.
Thẩm Chanh không thể chen vào, cũng không muốn đi vào, chỉ ngồi trên ghế sô pha yên tâm xem TV.
Cô còn chưa cảm thấy thoải mái được bao lâu thì lại có người đến quấy rầy sự bình yên của cô.
Lê Yến ngồi ở bên cạnh Thẩm Chanh, nghiêm túc nói: "A Chanh, chúng ta cần nói chuyện."
Thẩm Chanh hít sâu một hơi, đang định tiếp tục từ chối thì cô đột nhiên đổi ý.
Cô thực sự cũng có chuyện muốn nói với Lê Yến.
Cô và Lê Yến đi đến ban công, ôi, nhiếp ảnh gia đáng thương bị ánh mắt hống hách của Lê Yến cố định ở ngoài ban công, chỉ có thể chụp qua cửa kính.
Hiệu quả cách âm của cửa kính thực ra khá tốt, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đều choáng váng, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ dựa vào biểu cảm mà đoán xem họ có vui hay không.
[Gấp chết được, tại sao lại có màn thực hiện đặc quyền riêng thế?]
[Nhiếp ảnh gia, mạnh dạn mở cánh cửa đó ra, cho tôi biết họ đang nói cái gì đi.]
[Có chị em nào biết khẩu ngữ không? Tôi thực sự rất muốn ăn quả dưa này.]
Lê Yến cảm thấy Thẩm Chanh nói mấy lời hơi hoang đường: "Thẩm Chanh, chuyện còn chưa xảy ra, em không thể vu khống anh như thế được."
Thẩm Chanh nhướng mi: "Chuyện thực sự chưa xảy ra sao?"
Không hiểu sao khi nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Chanh, Lê Yến có hơi bối rối và tức giận: "Em đang nói cái quái gì vậy?"
Thẩm Chanh thở dài: "Anh nên biết anh đã làm gì, hơn nữa, tôi cũng có người tôi thích rồi, vì lợi ích của anh và của tôi, chúng ta nên giữ khoảng cách."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)