Mục Nhu bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, tự ép bản thân phải giữ bình tĩnh.
Trái tim Mục Nhu đánh thót một cái. Nàng ta sợ hãi quỳ rạp xuống đất: "Dân nữ không dám."
Tiểu Lục quay sang nhìn Tạ Hành để xin chỉ thị. Thế nhưng, Tạ Hành chẳng thèm để mắt đến đám người này nữa, trực tiếp vung roi ngựa bỏ đi.
Tiểu Lục ném một cái nhìn nửa cười nửa không về phía người nhà họ Mục, rồi quay sang ra lệnh cho đám thuộc hạ phía sau: "Sự việc đã rõ ràng rồi, rút thôi."
Phải đến khi bóng dáng đoàn người Minh Kính Ty khuất hẳn khỏi phố Bát Phương, Mục Hưng Đức, Thẩm thị và Mục Nhu mới dám mượn tay hạ nhân dìu đỡ để chậm chạp đứng lên.
Lúc này, hàng xóm láng giềng nãy giờ vẫn nấp sau cửa xem náo nhiệt mới ùa cả ra. Có người tò mò hỏi: "Vị quan gia kia nói vậy là có ý gì? Sao lại bảo sự việc đã rõ ràng? Chẳng lẽ nhà ông bà thực sự vu oan cho Quốc cữu gia sao? Ngô Quốc cữu sẽ không đích thân tìm đến đây tính sổ thật đấy chứ?"
Trái tim Mục Hưng Đức đập thình thịch liên hồi. Chính ông ta cũng chẳng hiểu rốt cuộc Trấn Bắc Hầu có ý gì. Cái kiểu lấp lửng, không đưa ra một lời khẳng định rõ ràng này mới là thứ đáng sợ nhất.
—— Chuyện này rốt cuộc đã êm xuôi chưa? Hầu gia đang bất mãn với Mục gia sao? Liệu sau này ngài ấy có nhắm vào ông ta để gây khó dễ hay không?
Ông ta bất giác đưa mắt nhìn sang Mục Uyển. Đám hàng xóm xung quanh cũng đã tò mò từ lâu, có người liền lên tiếng hỏi: "Cháu không phải bị Ngô Quốc cữu bắt cóc sao? Thế nào lại thành ra đi săn ở núi Phục Ngưu vậy?"
Mục Uyển bày ra vẻ mặt hoang đường tột độ, đáp: "Cháu làm gì có tài mạo xuất chúng như Nhị muội muội, Ngô Quốc cữu bắt cóc cháu để làm gì cơ chứ?"
Người hàng xóm nghe vậy liền gật gù tán thành: "Cũng đúng. Ta đã bảo rồi mà, Ngô Quốc cữu vốn tính tham hoa hiếu sắc, có bắt cóc thì cũng phải nhắm vào mấy cô xinh đẹp, chứ làm gì có lý nào lại đi bắt cháu."
Mục Uyển: "..."
Biết rõ người ta đang nói đỡ cho mình, nhưng sao nàng lại chẳng thấy vui vẻ chút nào thế này?
Người hàng xóm kia lại quay sang nhìn Mục Hưng Đức, thắc mắc: "Thế thì cớ sao đang yên đang lành lại có tin đồn thất thiệt như vậy truyền ra?"
Vài người tinh ý trong đám đông, xâu chuỗi lại với những lời Tiểu Lục vừa nói ban nãy, dường như đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó. Ánh mắt họ nhìn ba người nhà họ Mục bỗng chốc thay đổi hẳn.
"Mục thái thái này, bà còn chưa điều tra rõ ngọn ngành sự việc mà đã chạy khắp nơi nhờ vả. Bà thử nói xem, những kẻ thấp cổ bé họng như chúng ta thì giúp được cái nỗi gì?"
"Đúng đấy. Người có quyền thế nhất mà Nhị cô nương quen biết cùng lắm cũng chỉ là thiên kim nhà Lễ bộ Thị lang. Thử hỏi ai dám đắc tội với Ngô Quốc cữu cơ chứ? Giúp thì chẳng thấy đâu, chỉ tổ làm rùm beng mọi chuyện lên cho bàn dân thiên hạ biết."
"Chẳng phải sao! Cũng may hôm nay Trấn Bắc Hầu đích thân đến làm rõ mọi chuyện. Bằng không, tiếng ác đồn xa, Đại cô nương nhà ông bà sau này biết giấu mặt vào đâu mà sống?"
Có người lại cười khẩy hùa theo: "Sống tiếp được hay không thì chưa biết, nhưng chuyện nhà họ Lý sang từ hôn chắc chắn là cái kết đã được định sẵn rồi."
Thẩm thị vốn đã chột dạ sau những lời mỉa mai của Tạ Hành, nay nghe hàng xóm xì xào bàn tán lại càng không nhịn được, bèn cao giọng vớt vát: "Chúng ta nghe tin Đại cô nương xảy ra chuyện, vì quá lo lắng nên mới mất khôn. Lúc ấy không vội vàng đi tìm người cứu giúp, chẳng lẽ lại ngồi trơ ở nhà mà than vắn thở dài sao?"
Lời này vừa ra, cũng có người tỏ vẻ thấu hiểu cho hành động của bà ta: "Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, thì cũng đành còn nước còn tát, kiểu gì cũng phải thử mọi cách thôi."
"He he, ở đây ai mà chẳng là người làm cha làm mẹ, quán xuyến gia đình. Ta chỉ hỏi bà một câu thôi: Giả sử con gái ruột của bà gặp phải chuyện tày đình này, bà sẽ âm thầm tìm người giúp đỡ, hay là huy động cả nhà, bất kể là thiếu gia hay cô nương đều chạy đôn chạy đáo khắp nơi nhờ vả, làm rùm beng lên cho cả thành phố đều biết?"
Mọi người đang tranh luận rôm rả, bỗng có một người thở hồng hộc chạy tới báo tin: "Tin nóng đây! Ngô Quốc cữu từ ngoài thành trở về rồi! Nghe đâu gã bị ong đốt cho sưng vù cả đầu, nổi cục khắp mặt!"
Giọng điệu người nọ nghe có vẻ hốt hoảng, thế nhưng ý cười hả hê nơi đáy mắt lại chẳng thể nào giấu giếm nổi.
Đám đông: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


