Trên đài cao, Yến Thanh Tiêu miệng phun chân ngôn, từng câu từng chữ đều mang theo đạo vận huyền ảo, vang vọng khắp Thụ Đạo Đường.
Thẩm Vi Lan ngồi xếp bằng ngay ngắn trên bồ đoàn. Mãn lỗ tai nàng toàn là những lời như “Đại đạo vô tình”, “Chặt đứt hồng trần”.
Lão nam nhân này giả vờ giả vịt thật giống như đúng rồi vậy. Đêm qua ở trên Hàn Ngọc Băng Tầng, lúc tùy ý để nàng làm xằng làm bậy, sao chẳng thấy hắn nhớ tới mấy cái đạo lý “vong tình” lớn lao này? Kéo quần lên một cái liền lập tức hóa thành thánh nhân.
Mới nghe được hai câu, Thẩm Vi Lan đã thấy hai mí mắt bắt đầu đánh nhau. Nàng liền thu dọn ý thức, chìm vào bên trong thức hải.
“Thống tử, ra đây tâm sự chút.”
“Mấy cái thứ hắn nói trên đó, ta nghe mà chẳng khác nào bài hát ru ngủ.”
Hệ thống lập tức hiện ra: 【 Một tên lão xử nam vừa bị thất thân phá giới đứng trên đài dạy ngươi làm sao để vong tình, còn ngươi - một đỉnh cấp hải vương - mà nghe vào được mới là có quỷ đó! 】
“Vậy ta làm gì bây giờ? Tổng không thể ngủ gục thật ở đây chứ?”
【 Thương thành vừa mới cập nhật tính năng trò chơi nhỏ, đề nghị ký chủ mở 'Rắn Săn Mồi' ra tiêu ma thời gian, nạp lần đầu 6 tích phân còn được tặng một giao diện Rắn Bảy Màu nữa đó nha. 】
“Quá nhàm chán.”
【 Nào, vậy ký chủ mở hệ thống thương thành ra xem đi. Hôm nay đặc biệt có hộp mù giới hạn: 《Song Tu Công Pháp 365 Thế Tường Giải》 (bản động thái có âm thanh toàn bộ), chỉ bán với giá 5 tích phân. Đảm bảo không lừa già dối trẻ, ký chủ có muốn đổi không? 】
Thẩm Vi Lan tức khắc tinh thần chấn hưng hẳn lên.
“Đổi! Lập tức đổi ngay!”
Tích phân vừa bị khấu trừ, một đạo quầng sáng thực tế ảo mà chỉ một mình nàng có thể nhìn thấy lập tức văng ra trước mắt. Vị trí chiếu tới vừa vặn trùng điệp lên bóng lưng đĩnh bạt ở phía nghiêng trước mặt nàng.
Đó chính là Đại Sư Huynh - Cố Phong Mạnh.
Quầng sáng có họa chất tuyệt hảo. Trong thức hải lập tức vang lên một trận tiếng thở dốc nũng nịu truyền ra.
“Sư huynh... huynh chậm một chút... đau...”
Hình ảnh hai người quấn quít liều chết bên nhau, tiếng nước cùng với những động tác có lực đánh vào thị giác cực kỳ mạnh mẽ thay phiên trình diễn.
Thẩm Vi Lan xem đến vô cùng thích thú.
Xem nhiều những cảnh tượng hương diễm kích thích như vậy, trên gò má Thẩm Vi Lan dần ửng lên một tầng phấn hồng tựa hoa đào, môi đỏ hé mở, không tự giác nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới, nơi đáy mắt phủ lên một tầng nước sóng sánh diễm lệ.
Nàng hoàn toàn không phát giác ra rằng, vị trí quầng sáng ấy phóng ra lại trùng hợp điệp lên chính bóng hình đĩnh bạt phía trước kia.
Ngồi ở hàng phía trước, Cố Phong Mạnh lúc này tuy đang ngồi nghiêm chỉnh, nhưng chân mày lại hơi nhăn lại.
Ánh mắt từ phía sau lưng kia đã dừng lại trên người hắn gần một nén nhang thời gian rồi.
Hắn nương theo động tác chỉnh lại ngọc giản trên án đài, cực nhanh dùng dư quang liếc về phía nghiêng sau lưng.
Là Thẩm Vi Lan.
Ngón tay Cố Phong Mạnh đang cầm ngọc giản bất giác siết chặt lại.
Nàng vì sao lại chằm chằm nhìn mình như vậy?
Tầm mắt còn... trắng trợn và táo bạo đến thế.
Trong ấn tượng của hắn, Thẩm Vi Lan chẳng phải từ trước đến nay chỉ biết xoay quanh một mình sư tôn thôi sao?
Nhưng ánh mắt vừa rồi hắn rõ ràng nhìn thấy, nàng thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, đôi mắt đong đầy sóng nước, gò má ửng hồng.
Dáng vẻ này của nàng, ngược lại bớt đi vài phần âm trầm, thêm vào vài phần minh diễm.
Yết hầu Cố Phong Mạnh đột ngột lăn lộn một cái.
Nàng đổi mục tiêu rồi sao? Thấy ở chỗ sư tôn không xơ múi được gì, liền đem chủ ý đánh lên đầu vị Đại sư huynh là hắn?
Quả thực là hoang đường cực điểm!
Hắn là người muốn kế thừa y bát, chứng thực vô thượng kiếm đạo. Đời này tuyệt đối không vướng bận bất kỳ chuyện nhi nữ tình trường nào. Người phụ nữ này lại dám ở ngay Thụ Đạo Đường, trước mặt sư tôn cùng tất cả đồng môn mà liếc mắt đưa tình với hắn!
Cố Phong Mạnh cố gắng tập trung lực chú ý vào bài giảng đạo của Yến Thanh Tiêu.
Thế nhưng ánh mắt trần trụi kia của Thẩm Vi Lan lại giống như dòi bám vào xương. Chỉ cần hắn hơi nhắm mắt lại, trong đầu liền tràn ngập dáng vẻ mặt đong đầy hoa đào vừa rồi của nàng.
Nơi lồng ngực mông lung sinh ra một luồng nôn nóng cùng khô nóng mà ngay cả bản thân hắn cũng chẳng thể phát giác.
Trên đài cao.
Yến Thanh Tiêu một mặt truyền thụ Vong Tình Đại Đạo, một mặt phân ra một sợi thần thức bao phủ toàn trường.
Những ngày truyền pháp trước đây, ánh mắt dính dính, hèn mọn lại si mê của Thẩm Vi Lan luôn gắt gao dính trên người hắn, khiến hắn vô cùng phiền chán.
Nhưng hôm nay, hắn giảng suốt một nén nhang thời gian, người phụ nữ kia thế mà đến cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên nhìn hắn một cái.
Thế thì cũng đành đi.
Thần thức của Yến Thanh Tiêu nương theo hướng của nàng nhìn sang.
Chỉ thấy Thẩm Vi Lan đang “mắt đi mày lại” nhìn về một hướng, hai má ửng đỏ, ánh mắt lưu chuyển đong đầy tình ý.
Mà hướng nàng đang nhìn, rõ ràng chính là vị trí của Cố Phong Mạnh!
Liếc sang Cố Phong Mạnh, vị đại đệ tử vốn dĩ luôn điềm tĩnh tự chủ kia, giờ phút này cũng đang đứng ngồi không yên.
Tốt.
Rất tốt.
Nhiệt độ xung quanh Yến Thanh Tiêu chợt giảm xuống đến điểm đóng băng, những lời chân ngôn đạo pháp đang tuyên giảng cũng mang theo một tia sát phạt chi khí khó mà phát giác, làm cho các đệ tử ở hàng phía trước run rẩy bần bật.
Tên nghịch đồ to gan lớn mật này!
Hôm trước mới bò lên giường hắn, hôm nay đã dám ở trước mặt toàn bộ tông môn cùng vị sư tôn là hắn đây, công nhiên câu dẫn thân truyền đại đệ tử của hắn!
Nàng coi hắn là cái gì chứ?
Một món đồ chơi dùng xong liền vứt sao?!
Thẩm Vi Lan vẫn đang xem đến mê say, những tiểu nhân trên quyển tập tranh thực tế ảo trong thức hải động tác ngày càng xảo quyệt, góc độ cũng ngày càng thanh kỳ.
“Đổi cái tư thế khác, lại đến một lần nữa...”
Nàng xem đến chăm chú đến mức hệ thống ở bên cạnh điên cuồng phát ra cảnh báo cũng chẳng buồn chú ý.
【 Ký chủ! Ký chủ! 】
【 Đừng xem nữa! Ngươi mà xem tiếp nữa là sư tôn nhà ngươi thật sự rút kiếm ra thanh lý môn hộ đấy! 】
Hệ thống thấy nàng không có phản ứng, liền trực tiếp cưỡng chế tắt đi, toàn bộ thức hải trong phút chốc tối đen như mực.
“Làm cái gì vậy? Ta mới vừa xem tới đoạn mấu chốt mà!”
Thẩm Vi Lan bất mãn lẩm bẩm trong lòng.
【 Đoạn mấu chốt? Có mấu chốt bằng cái tính mạng nhỏ này của ngươi không? 】
Hệ thống đổi sang một giọng điện tử khóc lóc om sòm: 【 Ngươi tự mình ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Yến Thanh Tiêu đi, cái hàn khí đó sắp ngưng tụ thành kiếm thực thể rồi kìa, cái nội hạch hệ thống này của ta cũng sắp bị đông lạnh đến đơ máy luôn rồi! 】
Thẩm Vi Lan lúc này mới lười biếng nâng mí mắt lên.
Trên đài cao, không khí xung quanh Yến Thanh Tiêu dường như đã ngưng kết lại, luồng uy áp vô hình hóa thành sự Băng Hàn thấu xương, làm cho mấy đệ tử ngồi gần đến mức răng cạch cạch va vào nhau.
Hắn không phải đang giảng 《Thái Thượng Vong Tình Kinh》 sao?
Sao lại làm như sắp mở cuộc đại sát giới vậy chứ.
“Thẩm Vi Lan.”
Giọng nói thanh lạnh không cao, nhưng lại như một khối băng dội thẳng vào lòng mỗi người, làm cho toàn bộ Thụ Đạo Đường trong phút chốc im lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Bị gọi tên rồi?
Thẩm Vi Lan nhướng mày, có chút ngoài ý muốn.
Tầm mắt Yến Thanh Tiêu xuyên qua hàng trăm đệ tử, tinh chuẩn dừng lại trên người nàng. Ánh mắt ấy chẳng có nửa phần tình nghĩa thầy trò, chỉ có một dải sông băng sâu không thấy đáy.
“Ngươi tới trình bày một chút, thế nào là ‘Nhập Tình’, thế nào là ‘Xuất Tình’.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều hướng ánh mắt xem kịch hay về phía Thẩm Vi Lan.
Ai mà không biết Thẩm Vi Lan của Căng Thiên Tông là một kẻ ngũ hành phế linh căn bao cỏ, ngày thường ngoài việc đuổi theo sau lưng Kiếm Tôn cùng Dao Nhi tiên tử ra thì trong đầu rỗng tuếch.
Bắt nàng trước mặt mọi người trình bày đạo pháp, đây chẳng phải là công khai xử tội sao?
Đáy mắt Lục Dao xẹt qua một tia đắc ý khó mà phát giác, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ Thẩm Vi Lan một chữ cũng nói không xong, ngượng ngùng đứng ở đó là nàng sẽ lập tức đứng dậy, dùng ngữ khí dịu dàng quan tâm nhất để giải vây giúp nàng, tiện thể phô diễn một chút sự hiểu biết tinh sâu của mình đối với đạo pháp.
Trong một góc, Quý Minh Ngọc cũng căng thẳng siết chặt nắm đấm.
Thẩm Vi Lan giữa khoảng tĩnh mịch ấy, chậm rãi đứng dậy.
Nàng chỉ là một động tác đứng dậy đơn thuần, bộ đệ tử phục màu nguyệt bạch mộc mạc nhất kia liền theo động tác của nàng phác họa ra một đoạn eo tuyến kinh tâm động phách, khiến không ít nam tu trẻ tuổi có mặt ở đó nhịp thở đều lỡ mất một nhịp.
Nàng nâng tay lên, đem một sợi tóc mái buông lơi bên má không chút để ý cài ra sau tai, đầu ngón tay lướt qua vành tai bạch ngọc.
Đôi mắt vốn từng luôn chứa đầy sự si mê cùng cố chấp kia, giờ phút này lại trong trẻo và thông suốt đến kỳ lạ.
“Hồi sư tôn.”
Nàng cất lời, giọng nói không lớn nhưng lại rõ ràng truyền vào tai mỗi người.
“Đệ tử ngu dốt.”
Mọi người trong lòng cười thầm, quả nhiên là muốn nhận hàng rồi.
“Chỉ là đệ tử cho rằng, nếu chưa từng thâm tình, làm sao nói đến vong tình?”
Cái gì?
Nội đường Thụ Đạo Đường lập tức ồ lên một trận.
Thẩm Vi Lan không thèm để ý đến những lời nghị luận xung quanh, ánh mắt nàng lướt qua đám đông, thẳng tắp đối diện với đôi mắt lạnh lẽo trên đài cao.
“Sư tôn dạy bảo chúng đệ tử, tu tiên vấn đạo cần phải chặt đứt thất tình lục dục mới có thể chứng đắc đại đạo.”
“Nhưng nếu như ngay cả vạn trượng hồng trần này cũng chưa từng đặt chân tới, ái hận ân oán cũng chưa từng nếm qua, thì cái gọi là 'chặt đứt' ấy chẳng qua chỉ là lâu đài trên không, tự lừa mình dối người mà thôi.”
Nàng khựng lại một chút, khóe môi nhếch lên một độ cong cực kỳ nông.
“Đoạn, cũng chẳng qua là chưa từng có được giả tình, chứ đâu phải đã khám phá ra chân tình.”
Một tràng phát biểu kết thúc, toàn trường chìm vào tĩnh mịch.
Những đệ tử vốn đang chờ giễu cợt, giờ phút này từng kẻ một đều như bị sét đánh ngang tai, há hốc mồm ngơ ngác nhìn nàng.
Đây còn là Thẩm Vi Lan vô học ngày xưa sao?
Màn giải thích này quả thực còn thông suốt hơn cả rất nhiều vị trưởng lão!
Nụ cười dịu dàng trên mặt Lục Dao hoàn toàn cứng đờ.
Cố Phong Mạnh càng chấn động tâm thần. Hắn nhớ tới thiếu nữ cố chấp luyện kiếm trong trận đại tuyết năm đó, nhớ tới sự điên cuồng đuổi theo sư tôn sau này của nàng, vốn tưởng rằng đó là do tâm tính nàng trầm luân, không biết hối cải.
Mãi đến giờ phút này hắn mới kinh ngạc phát hiện, có lẽ nàng so với bất kỳ ai đều nhìn nhận chuyện này một cách triệt để hơn.
Nàng không phải không hiểu, nàng chỉ là... yêu quá thật lòng.
Trong đầu Quý Minh Ngọc thì như có tiếng oanh một cái.
Tình cổ, xương thịt quấn quít, kề vai áp má... Mấy chữ này giống như những luồng sét giội thẳng vào trái tim đang lung lay sắp đổ của hắn, sắc mặt hắn tái nhợt không còn một giọt máu.
Trên đài cao, sắc mặt Yến Thanh Tiêu đã trầm xuống đến mức có thể nhỏ ra nước.
Thẩm Vi Lan lại giống như không nhận ra luồng hàn ý đủ sức làm nứt đá dời núi ấy, nàng đón lấy ánh mắt hắn, lần nữa cất lời, trong giọng nói mang theo một tia nghiêm túc.
“Đệ tử còn tưởng rằng, điều kiêng kỵ nhất trong tu hành không phải là nhập tình.”
Tầm mắt nàng giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng lướt qua đường quai hàm căng chặt của Yến Thanh Tiêu, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng do dùng lực mà trở nên nhợt nhạt của hắn.
“Mà là rõ ràng đã động tình nhưng lại không dám thừa nhận, trên miệng thì niệm vô tình đạo, nhưng trong lòng dục niệm lại mọc lan tràn, linh đài không rõ, đạo tâm không yên.”
Mỗi một chữ đều giống như một chiếc búa tinh chuẩn nện thật mạnh vào lòng Yến Thanh Tiêu.
Tên nghịch đồ này!
Chẳng lẽ hắn có thể trước mặt hàng trăm đồ tử đồ tôn mà nói rằng: Bản tôn không hề động tình, chỉ là đêm qua bị người hạ dược, lôi kéo vị bao cỏ sư tỷ này của các ngươi hành đạo Chu Công sao?
Thẩm Vi Lan hơi nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa câu người khẽ chớp chớp, vẻ mặt vô tội lại thuần lương.
“Sư tôn.”
Nàng nhẹ giọng hỏi.
“Ngài nói xem, có đúng hay không?”
“...”
Ngón tay Yến Thanh Tiêu siết chặt quyển kinh thư, các khớp xương đã trắng bệch từng đốt. Quyển ngọc sách trân quý kia bị hắn siết đến mức phát ra tiếng kêu két két không chịu nổi lực nén.
Hắn - một Kiếm Tôn kỳ Hóa Thần, giờ phút này lại bị một đệ tử nhỏ bé kỳ Luyện Khí hỏi đến mức cứng họng không trả lời được.
Cái loại cảm giác bị nàng ngủ xong mà lại chẳng thể nói ra một chữ này thật là khuất nhục.
Toàn bộ đệ tử đều không dám thở mạnh một hơi.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được ngọn lửa giận dữ gần như muốn hủy thiên diệt địa trên người Kiếm Tôn, nhưng lại chẳng ai hiểu nổi.
Lời Thẩm Vi Lan nói tuy rằng có phần táo tợn, nhưng về mặt đạo lý thì chẳng sai chút nào, tại sao sư tôn lại nổi trận lôi đình lớn đến như vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)