Nghe câu nói đó, Bạc Mạt chỉ còn biết cạn lời: "..."
Quả nhiên, dẫu có qua bao lâu đi chăng nữa, cái miệng của vị thiếu gia này vẫn nọc độc như xưa. Rõ ràng lúc ăn tối còn yên lành lắm cơ mà, sao giờ lại dở chứng rồi?
"... Thế còn cái này?"
"Tưởng rác nên tiện tay nhặt."
Bạc Mạt: "..."
Cuốn lịch đó do chính tay Bạc Mạt chọn mua. Bìa lịch màu xanh lục nhạt, điểm xuyết vài bông hoa nhài thanh tao. Năm nào cô cũng mua một cuốn y hệt để ghi chép những sự kiện kéo dài sang tận năm sau.
Cảm thấy chẳng buồn đôi co với con người này nữa, Bạc Mạt lách người bước tới, vươn tay lấy lại chiếc hũ sứ hình mèo trên bàn học rồi toan quay đi. Đúng lúc đó, chất giọng trong trẻo mà se lạnh của chàng thanh niên bỗng vang lên từ đỉnh đầu cô.
"Hai mục tiêu đầu tiên viết trên này là gì thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)