Bạc Mạt chần chừ một thoáng, vừa định lên tiếng thì người phụ nữ trước mặt bỗng chồm tới nắm lấy tay cô.
Bàn tay ấm áp, mềm mại, run rẩy nắm chặt lấy những ngón tay lạnh ngắt của cô, áp trọn bàn tay cô vào trong lòng bàn tay mình.
Đôi mắt bà ghim chặt lấy cô, ánh nhìn chất chứa sự khao khát và hy vọng vô ngần. Đáy mắt bà vằn vện những tia máu đỏ, nơi khóe mắt vẫn còn vương lại vệt nước mắt vừa lau.
Giọng bà cất lên khàn khàn, mỏng manh tựa như sợi chỉ, chỉ sợ lỡ lời sẽ làm tan vỡ giấc mộng này.
"Tiểu Mạt, có phải là con không?"
Bạc Mạt hơi sững sờ.
Bạc Cận Phong về nhà lúc nửa đêm sẽ bị Tần Tĩnh Vân giáo huấn cho một trận lôi đình. Còn cô về muộn, bà chỉ tiện miệng hỏi một câu chứ không hề quở trách.
Bạc Mạt thừa hiểu, sự khác biệt trong thái độ này xuất phát từ cội nguồn cốt lõi mang tên "cảm giác thuộc về". Bởi vì cô vốn dĩ không phải con gái ruột của bà, cô chỉ là một vị khách trọ lại trong căn nhà ấy mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
