Lần này Bành lão cùng Mặc lão mang nhân mã không nhiều lắm, nhưng mỗi cái đều là tinh anh, đều là tâm phúc của Phong Vân Giáo, là tâm phúc bọn hắn từ Vạn Uyên đảo mang đến.
- Bành lão, Mặc lão, bọn thuộc hạ đã sắp xếp xong xuôi trạm canh gác dò xét. Chỉ cần phát hiện đám người Giang Trần, tất nhiên sẽ trước tiên phát giác.
Một gã nam tử độc nhãn, tiến lên cung kính nói.
Bành lão cười nói:
- Rất tốt, dùng lão phu suy tính, đám người Giang Trần kia, nhanh thì hai ngày, chậm thì ba ngày, tất nhiên sẽ toàn lực phản hồi.
- Có nhược điểm cũng không sao cả, hắn chỉ là tiểu tử thế tục, số mệnh đi đến một bước này, cũng tiêu hao được không sai biệt lắm. Tương lai của Thần Uyên Đại Lục, cuối cùng vẫn cần nhờ Vạn Uyên đảo đến khiêng.
Ngược lại là nam tử độc nhãn kia bỗng nhiên nói:
- Bành lão, vạn nhất Giang Trần không đi đường này, thì làm sao bây giờ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)