Thần điểu Chu Tước là sinh linh thượng cổ, tự nhiên nó biết trên Thần Uyên đại lục còn có địa phương khác.
- Thiếu niên, ta là sinh linh thượng cổ, lý giải đối với Thần Uyên đại lục chỉ sợ còn nhiều hơn ngươi chứ không ít hơn ngươi. Ta ở thời kỳ thượng cổ đã từng thiếu nợ nhân tộc các ngươi một nhân tình. Trấn thủ nơi này là chức trách của bản linh. Bản linh có thể thất bại, nhưng tuyệt đối không thể rời khỏi. Ngươi có hiểu không?
Tịch mịch từ thượng cổ tới nay, làm cho thần điểu Chu Tước đối với thiếu niên nhân tộc hiểu thú ngữ thượng cổ như Giang Trần vô cùng kiên nhẫn.
Thần điểu Chu Tước cũng cảm thấy kỳ quái, tại sao mình lại giải thích nhiều như vậy với một thanh niên nhân tộc.
- Như vậy xem ra, Ma chủ Thiên ma thoát khỏi phong ấn đối với tiền bối mà nói cũng là một loại giải thoát a.
Giang Trần cảm thán.
Thần điểu Chu Tước lãnh đạm nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
