Cũng may lực chú ý của mọi ngời đều ở trong những bảo vật trên kệ. Chiếc bút đồng không có bất kỳ linh lực chấn động nào cũng là vật phàm tục như vậy, trừ tài liệu thượng phẩm ra, quả thực không có tác dụng gì.
- Tiểu tử, vừa rồi ngươi làm gì vậy?
Ngay khi Giang Trần thở dài một hơi, bỗng nhiên một đạo ánh mắt tập trung lên trên người Giang Trần. Cùng lúc đó một đạo thanh âm lạnh nhạt từ xa truyền tới.
- KHông có... Không có gì a.
Giang Trần cả kinh, dứt khoát giả vờ, vẻ mặt khẩn trương, lắp bắp nói:
- Ta... Ta thấy tất cả mọi người không cần ống đựng bút kia, cho nên... Cho nên ta muốn lấy làm kỳ niệm. Dù... Dù sao những bảo vật khác.... Ta... Ta cũng không được chia,.
Giang Trần ra vẻ khẩn trương, làm cho Long Phách Tương kia bán tín bán nghi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


