- Chân Đan Vương, có thể dừng bước nói chuyện được không?
Giang Trần nhìn thấy ánh mắt ngập ngừng của hắn, lại có bộ dáng lén la lén lút. Chỉ là nhìn thế nào cũng không nhìn thấy ác ý.
Nhất thời Giang Trần không suy đoán ra được dụng ý của đối phương. Hắn cũng không tiện đắc tội với một Đan Vương bát cấp như vậy. Hắn chỉ có thể đi theo đối phương, đi tới một nơi ít người.
Lữ Phong Đan Vương vò đầu bứt tai, bờ môi giật giật, giống như không biết nên nói gì.
- Lữ Phong Đan Vương, có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng ra đi.
Giang Trần cười nói:
- Ta không muốn đan dược.
- Vậy thì là gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


