Dư đan sư nghĩ tới một màn tàn nhẫn kia, trong lòng có một cỗ cảm giác khoan khoái không hiểu.
Để cho địch nhân đối đầu quỳ gối rên rỉ dưới chân mình, vùng vẫy dãy chết, là một cao thủ dụng độc, đó là ban thưởng lớn nhất, cũng là sự thỏa mãn lớn nhất.
Dư đan sư ảo tưởng một phen, lúc này mới nhớ tới mình đang ở trong bố trí của đối phương, hắn cúi đầu tùy ý quan sát chung quanh.
HIển nhiên hắn cũng không tin một Đan Vương nhị cấp nho nhỏ, mà cũng chưa hẳn là thật, tuổi tác nhỏ như vậy có thể bố trí ra bố cục như thế nào.
- Ồ? Dường như đây là một trận pháp?
Dư đan sư nhìn kỹ một chút, trong đầu có chút động dung, thầm nghĩ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
