Ban đầu có nữ sinh lớp khác đến xem, đám nam sinh trong lớp cũng thấy vẻ vang lây, đều rất sẵn lòng giúp một tay, hét to gọi tên Hứa Tế Thanh, nhân tiện quan sát dáng vẻ hưng phấn của mấy cô bé ngoài cửa đang vuốt tóc mái, nắm chặt tay, dòm ngó như lũ cầy mang-gút. Sau vài ngày liên tiếp như vậy, dù ai gọi, Hứa Tế Thanh cũng không thèm để ý nữa. Cậu cứ làm việc của mình. Để ít phải ra hành lang, ngay cả nước cậu cũng ít uống hẳn đi.
Thái độ này của cậu làm ai nấy đều thấy mất hứng. Vị trí của Hứa Tế Thanh sát lối đi, mặt bàn rất sạch sẽ, không giống những người khác chắn bằng những chồng sách cao ngất, từ góc độ nào nhìn vào cũng thấy rõ mồn một. Đám nam sinh xem náo nhiệt bị cụt hứng, đành tìm niềm vui từ chỗ khác.
Chẳng biết ai là người đầu tiên phát hiện ra tư thế viết chữ của cậu khác với người thường, thế là vài người bắt đầu bắt chước, cứ thích làm bộ lôi tay áo bên phải xuống, nhấc tay trái lên, cười cợt uốn éo cổ tay. Ngay cả Hà Miêu cũng phải nhìn thêm mấy lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
