Học viện Âm nhạc không xa khuôn viên cũ của Đại học Giang Thành, dọc đường là một khu chợ đêm khá có tiếng.
Sáu giờ tối, bóng đèn ở các quầy hàng đã bật sáng, người qua lại tấp nập, náo nhiệt đúng như trong ký ức của cô.
Đường một chiều xe chạy chậm. Khi sắp tới cuối chợ đêm, ở khúc rẽ phía trước có một vòng người tụ tập.
“Tôi thấy nó giả vờ thôi. Giờ chẳng phải đang thịnh mấy kiểu “trai đẹp nghèo vượt khó này sao? Càng thảm thì mấy cô gái càng thương. Đăng lên mạng mà nổi thì chẳng phải lời to rồi sao.”
“Sợ bạn học nhận ra bày hàng rong thì mất mặt chứ gì? Không thấy nó mặc đồng phục Nhất Trung à? Trường trọng điểm tỉnh khó vào thế nào, con tôi năm đó tốn mấy chục nghìn học thêm còn chẳng thi đậu...”
Hai chữ “Nhất Trung” lọt vào tai.
Tô Hạ khựng lại.
Tô Lập Quân cũng nghe thấy, nhưng rõ ràng điều ông ta quan tâm hơn là cái tên blogger lướt qua rất nhanh kia, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
Ông ta liếc nhìn ra sau, nói:
“Hồi trước cậu cũng từng làm ăn uống rồi, nhiều ông chủ nhỏ đẹp trai toàn chiêu trò cả, chưa chắc đã là bạn học của con đâu.”
“Đồng phục thì mua đại cũng được. Phụ huynh Nhất Trung nào nỡ để con trai mình làm mấy việc bẩn thỉu mệt nhọc thế này?”
Chẳng trách người ta nói nhà giàu dễ sinh “người tốt”.
Tô Lập Quân lăn lộn ngoài xã hội, thấy cháu gái nhíu mày liền cười thầm, cho rằng cô bé còn quá ngây thơ.
Dựa hơi chị gái lái mấy ngày xe sang, đeo vàng giả lên người, trong lòng ông ta đã tự vạch ranh giới với mấy người bán hàng rong này.
“Loại người này lừa đảo nhiều lắm, không cần quan tâm.”
Xe càng tiến lên, tiếng cãi vã càng chói tai.
Những năm này video ngắn chưa bùng nổ như sau này, blogger làm nội dung chợ đêm đàng hoàng cũng ít. Phần lớn là đám giang hồ đầu đường xó chợ, quen được thương nhân nịnh bợ, kiêu căng vô cùng.
Trước quầy phở xào, một gã đàn ông béo mặt đỏ bừng vì say rượu, giọng khàn đặc:
“Năm nay mày bao nhiêu tuổi, một thằng bán mì xào mà cũng dám làm bộ trước mặt ông đây à?”
“Biết tài khoản của tao có bao nhiêu người theo dõi không không? Hai trăm nghìn! Mỗi người một bãi nước bọt cũng đủ khiến mày không sống nổi ở Giang Thành.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
