Thiếu nữ hàng mi ướt đẫm, lại rúc vào cổ mẹ nũng nịu: "Con thích nhất là cà chua trộn đường."
"Nói ngọt đến mấy cũng phải đi kéo đàn, lớp của thầy Lý đắt kinh khủng, con mà trốn thêm lần nữa mẹ sẽ cắt tiền tiêu vặt tháng sau của con cho xem."
Tô Hạ vâng vâng dạ dạ đáp lời, khịt mũi như một chú cún nhỏ. Mùi nước giặt, mùi kem dưỡng da ngọt lịm, mùi cao dán trên vai mẹ, và cái cảm giác quyến luyến không thể gọi tên, dường như là bản năng bẩm sinh. Đây chính là mùi vị của mẹ!
Hơn bốn giờ chiều. Đường phố trung tâm bắt đầu trở nên tắc nghẽn, một con phố mà phải đợi đến ba lượt đèn đỏ mới qua được. Ngôi trường tiểu học đầu phố vừa tan học, một đám trẻ con đeo ba lô líu lo chạy ùa ra. Giữa đám phụ huynh đang đợi ở cổng, có một thiếu niên mặc đồng phục Nhất Trung trông vô cùng lạc lõng.
Qua cửa kính xe, Tô Hạ ngẩng đầu nhìn lại.
Thời điểm cuối hạ, mặt trời nung nóng mặt đường nhựa đến bỏng rát. Hứa Tế Thanh đang ngồi xổm bên lề đường, thắt dây giày cho một bé gái cắt tóc đầu nấm. Những đốm nắng loang lổ xuyên qua lá cây ngô đồng rơi trên lưng anh, lay động xào xạc. Từ góc độ của Tô Hạ, cô chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm gầy gò của thiếu niên.
Hứa Tế Thanh thao tác rất nhanh, siết chặt dây giày cho cả hai chân của cô bé nhưng không đứng dậy ngay. Anh vẫn ngồi xổm tại chỗ, dùng tay ra hiệu điều gì đó với cô bé.
Trời quá nóng, anh tùy ý xắn tay áo đồng phục lên. Làn da thiếu niên trắng lạnh, cánh tay thon dài và săn chắc. Cách một khoảng xa như vậy, những vết sẹo nông sâu đan xen trên tay anh vẫn hiện rõ mồn một. Vết sẹo rõ nhất nằm ở tay phải, kéo dài gần như từ khuỷu tay đến tận cổ tay, những mũi khâu trông dữ tợn và thô ráp.
Tô Hạ vặn người nhìn theo rất lâu, mãi đến khi đèn xanh bật sáng, bóng dáng bộ đồng phục trắng thu nhỏ thành một điểm sáng cuối dòng xe cộ, cô mới quay đầu lại.
"Thấy bạn cùng lớp à?" Tô Tiểu Quyên cũng liếc mắt nhìn theo, nhưng chỉ thấy toàn xe là xe.
"... Không có gì ạ."
Trong phòng ăn ánh đèn dịu nhẹ, Tô Hạ một tay cầm đũa, một tay cầm thìa, vùi đầu ăn ngấu nghiến. Húp xong ngụm nước mì cuối cùng, cô bưng bát lên ợ một cái rất không ra dáng thục nữ, rồi định vào bếp rửa sạch.
Tô Tiểu Quyên nhìn đến trợn tròn mắt. Vì học kỳ trước bị nam sinh mình thích chê béo, Tô Hạ đã dốc sức giảm cân, khuyên thế nào cũng không chịu ăn tối, dù đói đến mức bủn rủn chân tay cũng cùng lắm là gặm hai miếng táo. Đã bao lâu rồi con gái không vui vẻ ăn no như thế này, bà gần như cũng quên mất rồi.
Tô Tiểu Quyên lo lắng con gái bị kích động quá mức vì chuyện thất tình: "... Nếu trong lòng con thực sự thấy khó chịu quá thì lát nữa đừng đi học Cello nữa, để mẹ xin phép thầy Lý cho con nghỉ một buổi."
"Xin nghỉ gì chứ mẹ, từ nay về sau buổi nào con cũng sẽ đi đúng giờ."
Tô Hạ không ngẩng đầu lên, cầm miếng bọt biển chà xà phòng, mùi hương chanh của nước rửa bát lan tỏa trong không khí, vạt váy xếp ly đung đưa theo nhịp chuyển động.
Ba năm cấp ba này chính là thời điểm các cửa hàng quần áo trực tuyến phát triển nhanh nhất. Trước thềm đợt khuyến mãi 11/11, Tô Tiểu Quyên ngày nào cũng bận rộn đến chóng mặt. Vừa ăn cơm với cô xong, bà đã bị một cuộc điện thoại gọi đi.
"Tối nay mẹ không chắc đã về được, không cần đợi mẹ đâu. Lát nữa cậu sẽ lái xe đưa con đi học đàn, con xuống dưới lầu đợi trước đi." Tài xế đang đứng ở cửa giúp cầm túi xách, trước khi rời đi, bà lại vội vàng quay đầu dặn dò: "Nước ấm mẹ đã rót sẵn trên bàn rồi, nếu không muốn mấy ngày nữa bị đau bụng thì bỏ ngay mấy cái món trà sữa nước đá đó đi."
Tô Hạ vâng một tiếng. Tô Tiểu Quyên dáng người không cao, để tăng thêm uy thế nên từ khi làm bà chủ luôn đi giày cao gót. Tiếng bước chân lạch cạch thanh thoát, dứt khoát như một chú ngựa chiến luôn hướng về tương lai mà chạy.
Tô Hạ đứng đó nghe đến ngẩn ngơ.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


