Nắng sớm miền Nam Kỳ không có cái vẻ từ tốn, dịu dàng như nắng xứ Bắc, mà vừa ló rạng đã đổ xuống lòng sông Kênh Tẻ những vệt chói chang, rực rỡ. Trên bến sông trước cửa xưởng dệt họ Huỳnh, ba chiếc ghe lườn ba lá cỡ đại nằm dập dềnh theo dòng nước lớn. Thân ghe được đóng bằng gỗ sao già, be ghe cao lút đầu người, mạn ghe nẹp thêm những thanh tre đực bản lớn để tăng sức chịu lực. Đây là loại ghe chuyên dụng của Nghiệp đoàn bến tàu, loại sức chứa lên đến cả chục tấn hàng, có thể đi xuyên qua những con rạch chằng chịt, cạn cợt nhất của miền Tây Nam Bộ mà không sợ lật. Khúc sông Kênh Tẻ buổi sớm mai dậy mùi phù sa nồng đượm, hòa lẫn với mùi gỗ sao thơm hăng hắc của lớp vỏ thuyền mới được trét dầu chai. Đám phu khuân vác đã tập hợp đông đủ từ lúc gà gáy canh tư, tiếng chân trần giậm thình thịch trên nền đê đất nện tạo nên một bầu không khí rộn rã, đánh thức cả một vùng ven đô còn ngái ngủ.
Huỳnh Kim Lý đứng trên bờ đê, chiếc nón lá bẻ vành che khuất nửa gương mặt thanh tú. Cô mặc bộ đồ bà ba màu đen cá tính, thắt lưng buộc chặt dải khăn rằn, tay cầm cuốn sổ da, đôi mắt sắc sảo không rời một chuyển động nào của đám phu khuân vác. Từng cử động nhỏ của cô, từ cách lật giở trang sổ đến cái nhướng mày quan sát, đều toát lên phong thái của một người điều hành thực thụ, khiến đám thanh niên lực điền chẳng ai dám có nửa lời cợt nhả. Cô hiểu rõ, chuyến xuất hàng thủy lộ đầu tiên này chính là cột mốc khẳng định vị thế độc lập của cô sau khi tách khỏi cái bóng của Huỳnh gia, đồng thời cũng là phép thử cho mối quan hệ cộng sinh đầy mạo hiểm với Trần Thế Kiệt.
“Nào! Anh em hai ba, lên vai! Nhẹ tay thôi nghe bây, lụa thượng phẩm của cô Ba đó, đứa nào làm rách một đường là trừ nửa tháng tiền gạo nghe con!” Tiếng anh Ba Đò oang oang vang lên phá tan cái tĩnh mịch của buổi sớm. Anh trần trùng trục, nước da ngăm đen bóng loáng mồ hôi dưới nắng, những thớ cơ cuồn cuộn gồng lên theo nhịp thở. Trên đôi vai rộng của anh là một súc lụa Lãnh Mỹ A đen bóng, dài hơn hai thước, được bọc kỹ trong lớp lá chuối khô để tránh bụi bẩn hay những vệt nước sông ngấm vào. Những người thợ dệt của xưởng họ Huỳnh cũng đứng thành một hàng dài từ cửa kho ra tới mép bến, chuyền tay nhau từng cuộn lụa một cách nhịp nhàng. Ai nấy đều làm việc với sự cẩn trọng tối đa, bởi họ biết mỗi một thước lụa nằm trên vai kia chính là cơm áo, là hy vọng phục dựng lại danh tiếng lẫy lừng của Huỳnh gia mà cô Ba đang gánh vác.
Kim Lý khẽ lật giở từng trang sổ, tay cầm cây bút chì chốc chốc lại gạch một nét dứt khoát để kiểm đếm số lượng. Theo đúng sơ đồ mà cô đã thức trắng đêm phác thảo, công việc chất hàng được chia làm ba giai đoạn nghiêm ngặt nhằm đảo bảo tính cân bằng và độ chịu tải của con thuyền trên sóng nước. Lớp đáy ghe – nơi tiếp xúc gần nhất với lườn tàu và dễ có nguy cơ rò rỉ nước sông – được lót bằng một lớp mây đan dày hai tấc, tạo một khoảng không cách thủy hoàn hảo để giữ khoang tàu luôn khô ráo. Phía trên lớp mây đó, ba thùng gỗ sồi lớn chứa thuốc ký ninh và hai mươi kiện sách chữ Quốc ngữ được xếp gọn vào ngay chính giữa lườn ghe, nơi trọng tâm vững vàng nhất của chiếc tàu. Đây là khu vực khuất nhất, được bao bọc bởi hệ thống vách kép chịu lực, giảm thiểu tối đa mọi tác động từ những đợt sóng ngang.
Để bảo vệ tuyệt đối cho mớ “độc phẩm” này khỏi cái ẩm của sông nước và ánh mắt tò mò của người ngoài, Kim Lý đã tự tay thiết kế một lớp bọc ngụy trang vô cùng tinh vi bằng những chất liệu sẵn có. Cô cho thợ dùng những tấm lụa lỗi, lụa loại hai tráng nhựa mặc nưa dày dặn bọc kín các thùng gỗ chứa sách và thuốc, sau đó dùng dây mây rừng buộc chặt thành từng khối vuông vức, nhìn bề ngoài chẳng khác nào những kiện tơ thô chưa qua xử lý chất đống ở khoang chứa. Phía trên cùng và xung quanh các mạn ghe, cô cho chất đầy những súc lụa Lãnh Mỹ A thành phẩm loại một, đen mướt, láng mịn và thơm nức mùi nhựa cây rừng. Lớp bảo vệ bề ngoài này không chỉ mang tính thẩm mỹ mà còn là một cái bẫy thị giác hoàn hảo. Người ngoài nhìn vào, dù có đứng từ trên bờ đê ngó xuống, cũng chỉ thấy đây là một ghe hàng lụa là xa xỉ của một đại gia tộc đang trên đường đi giao cho các tiệm may lớn ở miền Tây chứ chẳng thể hoài nghi điều gì khác.
“Cô Ba, mọi chuyện dưới ghe ổn thỏa hết rồi,” con Mận từ dưới mạn thuyền bước lên bến, trán lấm tấm mồ hôi, mặt mũi nhem nhuốc vài vệt than củi do phụ thợ kiểm tra gầm tàu. Nó ghé sát tai Kim Lý nói nhỏ với giọng đầy hãnh diện: “Chính tay em đã kiểm tra các nút buộc. Ba thùng thuốc với mớ sách đều được giấu kín ở khoang giữa, có vách ngăn bằng gỗ trắc che chắn, nhìn từ ngoài vào không tài nào thấy được. Mấy anh phu vác mướn cũng chỉ nghĩ đó là hòm đựng dụng cụ dệt và tơ thô của xưởng mình đem theo dự phòng thôi.”
“Ừ, làm tốt lắm. Bảo anh Ba Đò cho anh em nghỉ tay ăn cơm vắt, chờ con nước ròng bắt đầu rút thì cho ghe xuất bến,” Kim Lý khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh siết nhẹ cạnh cuốn sổ da. Một cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút phấn chấn khó tả dâng lên trong lòng cô. Đây không đơn thuần là một chuyến buôn bán thông thường để kiếm lợi nhuận, mà là một bước cờ bản lề giúp cô củng cố uy tín với Trần Thế Kiệt, đồng thời tạo ra một mạng lưới giao thương vững chắc xuống tận vùng sâu vùng xa của lục tỉnh Nam Kỳ.
Đúng lúc đó, từ đầu con đường đê đất đỏ, tiếng guốc mộc nện xuống đường cồm cộp cùng tiếng cười nói lanh lảnh, có phần chói tai cắt ngang bầu không khí bận rộn của bến tàu. Kim Lý nheo mắt nhìn ra, chân mày khẽ nhíu lại dưới vành nón lá. Người đang đi tới không ai khác chính là dì Tư cùng đứa con trai trưởng Huỳnh Cảnh. Hôm nay, dì Tư diện bộ đồ bà ba bằng lụa màu gạch tôm sặc sỡ, cổ đeo chiếc kiềng vàng lá to bản, tay cầm chiếc bóp đầm bằng da giả nhỏ xíu lắc qua lắc lại. Khuôn mặt bà ta trát phấn dày cộm nhưng vẫn không giấu nổi vẻ đố kỵ và chua ngoa thường ngày. Huỳnh Cảnh đi bên cạnh với dáng vẻ hốc hác, đôi mắt lờ đờ, quầng thâm lộ rõ vì những trận đỏ đen thâu đêm và thiếu thuốc. Gã mặc chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, cúc áo phanh ngực, miệng ngậm điếu thuốc lá Cotab lập lòe khói khét lẹt.
“Chu cha mạ ơi! Tụi bây coi kìa, con Ba Lý dạo này làm ăn khấm khá dữ nghen! Ghê gớm thật, vừa mới dọn ra nhà kho có mấy ngày mà đã có ghe lườn rầm rộ, chở hàng đi lục tỉnh hà rầm”. Dì Tư vừa bước tới đầu bến đã oang oang cái giọng chua như giấm nồng, cặp mắt ti hí như hai đường chỉ quét dọc một lượt ba chiếc ghe lớn đầy ắp hàng hóa từ mũi đến lái, lòng tham trong mắt bà ta hiện rõ không thèm che giấu.
Huỳnh Cảnh vứt mẩu thuốc lá xuống đất, dùng mũi giày tây di di một cách khinh khỉnh lên nền đất ẩm, hếch hàm nhìn Kim Lý bằng vẻ mặt hằn học: “Con Ba, mày lấy đâu ra tiền mà gom được lắm tơ, dệt được lắm lụa thế này? Hay là mày lén lút lấy tiền riêng của tía cất giấu từ trước? Tao nói cho mày biết, văn tự phân gia tuy ký rồi, nhưng tài sản của Huỳnh gia này tao vẫn là con trai trưởng, mày đừng hòng mà nuốt trọn một mình đem đi đổ xuống sông xuống biển nghe chưa!”
Dì Tư mặc dù sợ tốn tiền túi, nhưng bản tính tham lam và tò mò cố hữu của một người đàn bà gian manh khiến bà ta không dễ dàng bỏ qua như vậy. Bà ta đảo mắt một vòng, nhìn những kiện hàng được bọc kín bằng vải sáp đen sì, nằm im lìm dưới khoang giữa của chiếc ghe dẫn đầu. Trong lòng bà ta chợt dấy lên một sự hoài nghi sâu sắc. Bà ta vốn biết Trần Thế Kiệt là người thế nào – một người đứng đầu bến bãi khét tiếng lạnh lùng, mở miệng là nói chuyện luật lệ và tiền bạc, đời nào lại dễ dàng cấp giấy thông hành thủy lộ, lại còn cho con ranh mười chín tuổi này mượn tiền chạy hàng suôn sẻ như vậy nếu không có uẩn khúc gì khuất tất bên trong?
“Ba cái lụa này thì có gì mà phải bọc kỹ như bọc vàng bọc bạc dưới khoang ghe vậy kìa? Nhìn như giấu giếm cái gì mờ ám vậy?” Dì Tư vừa nói vừa bước xuống một bậc tam cấp bến sông, bấp chấp thân hình mập mạp, bà ta đưa bàn tay hộ pháp hộ mang định vươn ra vén lớp vải sáp trên một kiện hàng độc phẩm ra xem: “Để dì Tư xem thử con Ba nó dệt lụa có khéo không, hay là lén lút chở cái thứ gì bậy bạ làm hại đến thanh danh họ Huỳnh, để tụi bốt gác nó bắt được là chết lây cả đám…”
“Dừng tay!”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như từ cõi âm ty vang lên từ phía sau rặng dừa nước đang xào xạc theo gió sông. Trần Thế Kiệt bước ra từ bóng râm của rặng cây, chiếc áo khoác đen dài phanh ngực, để lộ chiếc dây đồng hồ bằng bạc sáng loáng ngang túi gilet Thượng Hải. Theo sau gã là bốn người thợ lực điền vai u thịt bắp của Nghiệp đoàn bến tàu, tay lăm lăm những thanh đòn gánh bằng gỗ trắc đen bóng. Ánh mắt gã sắc lạnh và sắc bén như chim ưng đêm, nhìn thẳng vào bàn tay đang lơ lửng của dì Tư. Cái nhìn đầy sát khí ấy khiến bà ta rùng mình một cái kịch, vội vàng rụt tay lại như vừa chạm phải thanh sắt nung đỏ, mặt cắt không còn giọt máu.
“Bến tàu của Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ, từ bao giờ lại để cho người không có phận sự xuống dòm ngó hàng hóa vậy?” Trần Thế Kiệt thong thả bước tới, cây ba-toong bằng gỗ mun nện xuống nền đất đỏ nghe những tiếng cọc… cọc… đều đặn nhưng nặng nề đầy uy lực. Anh bước đến, đứng chắn ngay trước mặt Kim Lý, tấm lưng rộng lớn của anh như một bức vách kiên cố vây hãm toàn bộ không gian, che chở cô khỏi sự dòm ngó của mẹ con họ. phong thái ngạo nghễ của một kẻ đứng đầu bến bãi khiến bầu không khí xung quanh lập tức đông cứng lại.
Dì Tư run rẩy nép sau lưng đứa con trai hụt hơi của mình, cái miệng sắc sảo thường ngày giờ lí nhí không thành tiếng: “Cậu… Cậu Hai… Tôi chỉ là… muốn xem thử lụa nhà họ Huỳnh xuất xưởng thế nào thôi, không có ý gì khác…”
“Hàng trên ba chiếc ghe này đã được Nghiệp đoàn chúng tôi ký hợp đồng bao tiêu trọn gói để xuất sang thương cảng,” Trần Thế Kiệt nhếch mép cười nửa miệng, nụ cười không mang theo một chút ấm áp nào mà đầy vẻ đe dọa: “Một sợi tơ trên ghe này có mệnh hệ gì, hoặc làm trễ nải giờ hạ thủy của tàu lớn ngoài phao số 0, mẹ con bà có bán cả căn nhà gạch từ đường kia đi cũng không đền nổi một góc cho Nghiệp đoàn đâu. Huỳnh Cảnh, mày chưa khôn ra sau lần trượt chân ở sòng bạc Chợ Lớn lần trước sao? Hay là muốn tao cho người bẻ thêm một cái chân nữa mới chịu nằm yên ở nhà?”
Huỳnh Cảnh nghe nhắc đến đòn roi và chuyện cũ ở sòng bạc thì sợ đến mức hai đầu gối đánh vào nhau cầm cập, điếu thuốc trên môi rơi xuống đất từ lúc nào. Gã vội vàng nắm lấy tay dì Tư kéo đi xồng xộc ngược lên bờ đê: “Má… đi về má! Đừng dây vào đám người của Cậu Hai, đi về mau!” Nhìn bóng dáng hai mẹ con dì Tư chạy trối chết, vấp lên vấp xuống trên con đường đê đất đỏ hướng về phía làng dệt, Kim Lý khẽ thở phào một tiếng nhẹ nhõm. Cô quay sang nhìn Trần Thế Kiệt, khẽ cúi đầu chào theo đúng lễ nghi: “Cảm ơn Cậu Hai đã giải vây kịp thời. Người đàn bà đó rất tai mắt và nhiều chuyện, nếu để bà ta chạm vào khoang giữa và phát hiện ra điều gì lạ, hậu quả cho chuyến đi này sẽ rất khó lường.”
Trần Thế Kiệt không trả lời ngay, anh chắp tay sau lưng, chậm rãi quay lại nhìn ba chiếc ghe lườn đã được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, khoa học dưới bến. Đôi mắt anh thoáng hiện lên một tia kinh ngạc sâu sắc và sự tán thưởng không hề giấu diếm. Cách xếp đặt hàng hóa của Kim Lý thực sự quá hoàn hảo, vượt xa kinh nghiệm của những lão phu dịch lâu năm: lụa thượng phẩm xếp ngoài che chắn khéo léo, các kiện hàng quan trọng nằm ở vị trí khô ráo và an toàn nhất, vừa đảm bảo tính mỹ quan để qua mắt quân tuần cảnh, vừa tối ưu hóa được trọng tải của lườn ghe. Một cô gái mười chín tuổi, cả đời quanh quẩn trong xưởng dệt nhỏ, tại sao lại có được tư duy quản lý thông minh và sự hiểu biết về tính chất vật lý của chất liệu mặc nưa xuất sắc đến như vậy?
“Cô Ba sắp xếp mọi thứ tốt hơn tôi tưởng nhiều,” Trần Thế Kiệt hạ thấp giọng xuống mức vừa đủ cho hai người nghe, bước lại gần cô hơn một bước. Mùi nước hoa Pháp trầm ấm quyện cùng mùi gió sông phóng khoáng phả vào vành nón lá của Kim Lý: “Thuốc men và sách vở đều an toàn chứ?”
“Tất cả đều nằm đúng vị trí theo sơ đồ yêu cầu của Cậu Hai,” Kim Lý trả lời, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt anh, không một chút e dè hay sợ hãi trước cái uy của người đứng đầu bến tàu: “Thuốc ký ninh được bọc trong ba lớp vải sáp chống ẩm, sách chữ Quốc ngữ được xếp riêng trong các hòm gỗ sồi kín kẽ. Tôi đã tính toán kỹ đường đi, chuyến này đi dọc theo sông Tiền xuống miệt Cao Lãnh, Sa Đéc, chỉ cần qua được trạm kiểm soát của bốt gác ở ngã ba sông lớn là xem như trót lọt.”
Trần Thế Kiệt nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt nhưng kiên định của cô, trong lòng gã dâng lên một cảm xúc phức tạp, nửa như muốn che chở, nửa như nể phục. Anh đã gặp qua rất nhiều hạng người, từ những tiểu thư khuê các õng ẹo cho đến những cô ả lả lơi ở các vũ trường sầm uất đất Sài Gòn, nhưng chưa có một ai mang lại cho anh cái cảm giác kiêng dè và bị cuốn hút đặc biệt như Huỳnh Kim Lý. Cô có sự dịu dàng, tháo vát của một cô gái Nam Bộ, nhưng lại sở hữu một cái đầu lạnh, sự thông tuệ và quyết đoán lạ thường của một thương nhân. Anh khẽ thở dài một tiếng rất khẽ, rút từ trong túi áo gilet ra một chiếc bùa bình an bằng vải gấm màu đỏ thắm, nhét vào bàn tay nhỏ nhắn của cô:
“Cầm lấy cái này. Đây là bùa bình an tôi xin ở chùa Ông ngoài Chợ Lớn. Đường sông nước miệt dưới dạo này nhiều muỗi rừng, lam sơn chướng khí và sóng gió thất thường lắm. Cô Ba đi đứng cho cẩn thận, bảo trọng bản thân.”
Kim Lý hơi sững sờ trước hành động bất ngờ của anh. Chiếc bùa gấm nằm gọn trong lòng bàn tay cô, vẫn còn vương lại hơi ấm từ lồng ngực và mùi hương trầm ấm đặc trưng của Trần Thế Kiệt. Cô khẽ cười, một nụ cười thoáng qua nhưng khiến gương mặt cô trở nên rạng rỡ hẳn lên, rồi cẩn thận cất chiếc bùa vào túi áo bà ba: “Cậu Hai mà cũng tin vào ba cái chuyện bùa chú duy tâm này sao? Tôi tưởng người đứng đầu Nghiệp đoàn bến tàu chỉ tin vào thế lực, súng đạn và tiền bạc thôi chứ.”
“Tiền bạc chỉ bảo vệ được mạng sống tạm thời, còn cái này… bảo vệ lòng tin vào những điều mắt không thấy được,” Trần Thế Kiệt nói một câu đầy ẩn ý, ánh mắt anh nhìn cô như muốn gửi gắm điều gì đó sâu xa hơn. Anh dừng lại một nhịp, rồi quay người bước lên bờ đê, ra hiệu cho thầy ký Minh phát lệnh xuất bến.
“Thả neo! Chèo mạnh tay lên anh em ơi! Xuất bến!”
Tiếng hò của anh Ba Đò vang vang cả một khúc sông, kéo theo những tiếng đáp lời dõng dạc của đám phu thuyền trên cả ba chiếc ghe. Ba chiếc ghe lườn ba lá lớn chậm rãi tách bến bờ đê họ Huỳnh, những chiếc chèo gỗ lớn khua nước kêu ùm… ọp…, tạo nên những vòng sóng đồng tâm lan tỏa trên mặt sông, đẩy ba chiếc thuyền lao ra giữa dòng nước lớn sông Kênh Tẻ. Kim Lý đứng ở mũi chiếc ghe dẫn đầu, nón lá cầm tay, mái tóc dài đen nhánh bay ngược theo gió sông lồng lộng. Cô nhìn về phía bờ đê đang lùi dần, nơi bóng dáng cao lớn của Trần Thế Kiệt đang đứng im lìm như một pho tượng dưới rặng dừa nước hoang dại, cho đến khi bóng anh chỉ còn là một chấm đen nhỏ nhoi giữa nền trời rực nắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

