Bảy ngày sau đêm giông bão định mệnh tại xưởng dệt, Sài Gòn lại bị nhấn chìm trong một trận cuồng phong mới. Suốt một tuần lễ qua, xưởng lụa nhà họ Huỳnh không một giây phút nào ngơi tiếng búa nện. Dưới sự đốc thúc kiên cường của Kim Lý, chú Năm Thợ Cả cùng những người thợ lực điền đã làm việc quên ăn quên ngủ, vắt kiệt những giọt mồ hôi cuối cùng trên phiến đá hoa cương để hoàn thành mẻ lụa Lãnh Mỹ A dập đủ nghìn búa. Sự kiên trì của họ cuối cùng đã kết tinh thành ba cuộn lụa đen nhánh, mướt rượi, đạt đến độ khít khao hoàn mỹ như một lớp da thuộc hảo hạng.
Tuy nhiên, biến cố luôn đến vào lúc con người ta ít phòng bị nhất. Theo đúng lịch trình mà Trần Thế Kiệt thông báo, phải đến đầu tuần sau con tàu buôn từ Nhật Bản mới cập cảng. Thế nhưng, một trận bão lớn trên hải phận quốc tế đã khiến lịch trình hải hành bị đảo lộn hoàn toàn. Con tàu buộc phải tăng tốc hết công suất để chạy bão, âm thầm cập thẳng vào cầu cảng bến Kênh Tẻ vào lúc chiều muộn hôm nay, sớm hơn dự kiến tận bốn ngày. Tin tức này không chỉ khiến Nghiệp đoàn trở tay không kịp mà còn đánh động đến mạng lưới tai mắt dày đặc của Sở Mật thám Pháp.
Ngay khi nhận được mật báo khẩn từ thầy ký Minh vào lúc nửa đêm, Kim Lý không một chút chần chừ. Cô hiểu rằng đây chính là thời khắc quyết định sinh tử của xưởng lụa. Giữa màn mưa xối xả gầm rú, cô cùng chú Năm Thợ Cả và con Mận dùng xe cút kít, lầm lũi đẩy ba cuộn lụa Lãnh Mỹ A đẫm nhựa mặc nưa tươi băng qua những con đường sình lầy, tiến thẳng về phía tổng kho số 3 của bến tàu.
Rầm rầm rầm!
Mưa nện xối xả xuống mái tôn của kho số 3 tạo nên những thanh âm hỗn loạn, đầy áp lực tâm lý. Không gian bên trong nhà kho rộng lớn mờ mịt, âm u dưới ánh sáng vàng vọt tù mù phát ra từ hai chiếc đèn măng-xông treo trên cột gỗ trắc. Mùi ẩm mốc của những kiện hàng cũ quyện với hơi nước mưa lành lạnh và mùi sông nước sặc sụa tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Khi Kim Lý cùng hai người đồng hành bước qua cánh cửa ngách, Trần Thế Kiệt vẫn đang đứng bất động ở góc kho như một pho tượng đá. Hắn mặc bộ quần áo xá xẩu nái đen bụi bặm quen thuộc, ngón tay kẹp điếu thuốc Craven A, ánh mắt sâu hoắm khẽ nheo lại khi thấy sự xuất hiện của cô tiểu thư nhà họ Huỳnh. Gương mặt gã trùm bến bãi lúc này xám xịt, những đường gân xanh nơi thái dương giật mạnh liên hồi – một biểu hiện hiếm hoi cho thấy gã đang đứng trước một trận phong ba bão táp lớn.
"Cậu Hai Kiệt, người nhà họ Huỳnh giữ đúng lời hứa," Kim Lý tháo chiếc nón lá đẫm nước đặt sang bên gánh tre, thong thả vuốt lại mái tóc dài còn vương những giọt nước mưa. Cô chỉ tay vào chiếc hòm gỗ còn rỉ ra những giọt nước nhuộm đen nhánh: "Ba cuộn lụa Lãnh Mỹ A dập đủ nghìn búa, đẫm nhựa mặc nưa tươi theo đúng yêu cầu thử nghiệm của anh đã có mặt ở đây. Tôi nghe thầy ký Minh nói tàu Nhật về sớm, tình hình có biến?"
Trần Thế Kiệt khẽ thả một làn khói thuốc xám ngoét vào không trung. Hắn không vội trả lời, chậm rãi bước lại gần chiếc hòm gỗ, cúi người dùng những ngón tay thô ráp, chằng chịt vết chai sạn bốc một góc dải lụa lên. Hắn miết nhẹ, cảm nhận độ dày dặn, khít khao và cái chất chát nồng đặc trưng của nhựa mặc nưa tươi bám chặt trên từng thớ sợi tơ tằm.
"Vải dập chắc chắn, liên kết sợi khít tới mức nước đổ vào chắc cũng khó thấm qua," Kiệt mở lời, giọng trầm thấp nhưng đều đều, chưa rõ buồn vui. Hắn đột ngột ngước lên, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào cô: "Nhưng cô Ba Lý có biết, đêm nay tôi gọi cô mang mớ lụa này qua đây không đơn thuần là để nghiệm thu tay nghề không?"
"Huỳnh tiểu thư, mạng sống của tôi, của cô và cả cái xưởng dệt nhà họ Huỳnh... giờ đây chỉ còn tính bằng phút. Mật thám Pháp ở bót Catinat đã nhận được mật báo từ nội gián. Chỉ còn đúng một giờ nữa, mật thám trưởng Lefevre và bộ trưởng sở thuế quan thực dân sẽ trực tiếp dẫn một đại đội lính mã tà tới đây để kiểm kho khẩn cấp."
Con Mận đứng phía sau nghe thấy hai từ "mật thám" thì hoảng sợ kêu lên một tiếng nhỏ, lật đật bịt chặt miệng lại. Chú Năm Thợ Cả cũng biến sắc, siết chặt hai nắm tay gầy guộc, tấm lưng già nua khẽ run lên.
Kim Lý vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh người, đôi mắt cô xoáy sâu vào Kiệt: "Lefevre đích thân tới? Vậy là thương vụ 'đi đêm' này của Nghiệp đoàn bị lộ rồi sao? Ba chiếc thùng kia chứa cái gì?"
Kiệt nheo mắt, lớp mặt nạ của gã con buôn gạo cội khép chặt, hắn hoàn toàn giấu kín bí mật cốt lõi về những hoạt động ngầm của mình, chỉ dùng danh nghĩa một chuyến hàng chợ đen để đối đáp với cô:
"Đó là năm trăm ký muối diêm tinh luyện dán nhãn giả mạo là 'thuốc nhuộm vải Đức'. Đây là chuyến hàng kín có giá trị tiền bạc khổng lồ mà Nghiệp đoàn phải đổ rất nhiều công sức mới đưa được từ tàu Nhật về để phân phối lại ở thị trường chợ đen. Đám lính thuế quan Pháp chỉ cần ngửi thấy một hạt bụi muối diêm, hoặc thấy cái thùng gỗ này có mùi lạ, cả tôi và cô đều sẽ bị khép vào tội đại hình, rũ xương trong khám lớn Sài Gòn. Nếu đêm nay, cô không dùng thứ lụa Lãnh Mỹ A của cô để xử lý ngụy trang tại chỗ... thì khi cửa kho này mở ra, chúng ta không còn đường lui đâu."
Nhìn ba chiếc thùng gỗ đóng đai thép chắc chắn, trong đầu Kim Lý lập tức đưa ra những suy đoán chuẩn xác. Năm trăm ký muối diêm nồng độ cao? Hắn nói là hàng chợ đen để kiếm lời, nhưng thứ này chính là nguyên liệu cốt lõi để chế tạo thuốc súng đen. Gã trùm bến cảng này chắc chắn đang dính dáng đến một phi vụ vận chuyển vô cùng nguy hiểm. Cô không quan tâm hắn có làm cách mạng hay không, cô chỉ nhìn nhận hắn dưới góc độ một thương nhân liều mạng, sẵn sàng đi trên lưỡi dao cạo vì những khoản lợi nhuận khổng lồ.
Nhưng lúc này, cô và hắn đã buộc chung trên một mũi tên. Nếu đêm nay Trần Thế Kiệt bị bốt Catinat bắt giữ, toàn bộ tài sản của Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ sẽ bị niêm phong. Khi đó, tờ giấy nợ hai ngàn đồng của nhà họ Huỳnh nằm trong két sắt của hắn chắc chắn sẽ rơi vào tay mật thám Pháp hoặc bị bán tống bán tháo cho đám gian thương chợ đen. Bọn chúng sẽ lập tức đến siết xưởng, đuổi tía con cô ra đường để tịch thu đất đai mà không một chút nương tay. Hơn nữa, Thế Kiệt chính là nguồn lực duy nhất chịu cung cấp tơ thô thượng hạng để cô vực dậy cơ nghiệp. Hắn mà ngã xuống vào lúc này, cái phao cứu sinh duy nhất của nhà họ Huỳnh cũng sẽ tan tành theo mây khói.
"Một giờ nữa..." Kim Lý dứt khoát cắt đứt mạch suy nghĩ, cô quay sang chú Năm Thợ Cả, ra lệnh bằng giọng điệu đanh thép, bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên: "Chú Năm, con Mận! Lập tức khui hòm lụa ra. Chú Năm lấy cho con ba gáo dầu hỏa bôi đều lên thành ngoài của ba chiếc thùng gỗ. Con Mận, nhóm một đống giẻ lau thấm dầu ở góc kho, chuẩn bị châm lửa khi tôi ra hiệu!"
Trần Thế Kiệt khựng lại nhìn cô, sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt hắn. Hắn không ngờ một tiểu thư mười chín tuổi khi đối mặt với lính mã tà Pháp lại không hề khóc lóc hay hoảng loạn, ngược lại còn đưa ra những phương án xử lý nhanh gọn và chuẩn xác như một kẻ dạn dày sương gió.
"Cô định làm gì?" Kiệt hỏi.
"Ngụy trang khứu giác và thị giác," Kim Lý không thèm nhìn hắn, cô đỡ lấy một đầu cuộn lụa Lãnh Mỹ A đẫm nhựa mặc nưa từ chú Năm, dứt khoát căng phẳng ra. "Đám mật thám Pháp rất thính mũi, lụa Lãnh Mỹ A của tôi sau khi dập búa dẻo dai sẽ khít khao như một lớp da thuộc, ngăn hoàn toàn bụi hóa chất lọt ra ngoài. Thêm vào đó, mùi hăng nồng, chát ngắt của nhựa mặc nưa tươi kết hợp với mùi khói khét của dầu hỏa nung nóng sẽ áp chế hoàn toàn mùi muối diêm. Chúng ta sẽ biến cái kho chứa hàng kín này thành một cái xưởng nhuộm vải thủ công nhem nhuốc đang xử lý hóa chất độc hại của Đức. Đám người Pháp da trắng rất sợ hóa chất độc, tụi nó sẽ không dám lục soát kỹ đâu!"
Nhìn dáng vẻ thoăn thoắt, đôi bàn tay nhuộm đen vì mặc nưa của Kim Lý đang phối hợp cùng chú Năm phủ kín ba chiếc thùng gỗ dưới ánh đèn dầu tù mù, Trần Thế Kiệt khẽ nheo mắt lại. Trong lòng gã cáo già bến bãi dâng lên một sự nghi hoặc sâu sắc: “Đứa con gái này... quá bản lĩnh, quá thông minh so với một tiểu thư An Nam thông thường. Cô ta rốt cuộc là ai? Chỉ đơn thuần là muốn xóa nợ hai ngàn đồng, hay còn mục đích nào khác?” Hắn tự nhắc nhở mình phải phòng bị tối đa, tuyệt đối không được để cô chạm vào bất kỳ bí mật cốt lõi nào của Nghiệp đoàn.
"Thời gian hết rồi! Tụi nó tới ngoài bến!" Tiếng thầy ký Minh từ ngoài cửa vọng vào, hốt hoảng báo hiệu.
Kim Lý quay sang con Mận: "Mận! Châm lửa đống giẻ lau mau! Chú Năm, dội nước cốt mặc nưa ra các rãnh thoát nước xung quanh thùng!"
Rầm! Cánh cửa kho số 3 chính thức bị đẩy tung từ bên ngoài. Canh bạc sinh tử bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)