Mục Kính Sâm chặn trước mặt cô, “Vừa rồi chính miệng em nói, cái hố giữa hai chúng ta đã không còn, ba anh chết không liên quan tới em, nếu có khả năng, em sẽ cùng anh quay về nhà họ Mục.”
“Đây cũng chỉ là lừa Nguyễn Noãn thôi, chẳng lẽ anh vẫn tin thật?”
“Đương nhiên tin, bây giờ lời em nói, tất cả anh đều tin!”
Mục Kính Sâm khẽ cất cao giọng nói, Hứa Lưu Âm không khỏi nhìn nhìn bốn phía. Cô đẩy nhẹ bả vai người đàn ông, “Để tôi đi ra.”
“Không cho.”
“Mục Kính Sâm, tôi để anh tới đây không phải để anh vô cớ gây rối.”
Hứa Lưu Âm muốn đứng dậy, lại bị Mục Kính Sâm ấn trở về một cái, “Anh biết, em tới đây chính là để anh xem Nguyễn Noãn mua chuộc em thế nào phải không? Em đã lôi kéo anh, không so đo hiềm khích trước đây mà ân ái…”
“Ai diễn trò ân ái với anh?”
“Nghe anh nói cho hết!” Thái độ Mục Kính Sâm ngang ngược mạnh mẽ, nói. “Ít ra ở trong mắt anh em chính là như vậy. Trước mặt Nguyễn Noãn em bộ dạng này, trước mặt anh lại là bộ dạng khác. Nếu em thật không ngại, em làm loại chuyện này làm gì?”
“Tôi là không muốn cô ta quấn lấy tôi. Tôi không có nhiều thời gian rảnh mà xã giao với cô ta như vậy.”
“Cho nên thế nào?” Mục Kính Sâm liên tục ép hỏi. “Lợi dụng anh xong rồi là muốn một chân đá anh ra.”
“Anh có cho ra không?”
Mục Kính Sâm quyết tâm, “Không cho.”
Hứa Lưu Âm đứng dậy. Bên cạnh là tường ngăn, cô không qua được, vị trí này lại ở phía cuối cùng, đẩy ghế dựa ra, phía sau chính là vách tường bằng kính. Cô nhìn bốn phía, nhấc một chân đè lên mặt bàn, muốn bò ra ngoài.
Mục Kính Sâm thấy thế, tay đè mắt cá chân cô lại, “Nơi này là quán cà phê, không phải nơi để em làm loạn.”
“Nếu anh không nói thì chẳng ai thấy!”
Mục Kính Sâm giơ bàn tay kia lên, búng tay một cái, “Phục vụ!”
Hứa Lưu Âm sợ tới mức vội từ trên bàn xuống dưới, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế. Cách đó không xa người phục vụ xoay người đi tới, “Chào anh, xin hỏi cần gì ạ?”
“Cho tôi hai ly Lam Sơn, với hai món tráng miệng nhẹ khác nhau, cậu xem mà kết hợp.”
“Vâng ạ.”
Thấy người phục vụ đi rồi, Hứa Lưu Âm hung hăng kéo ghế dựa, “Nhưng tôi không có tâm tình ở đây ăn gì với anh.”
“Vậy tâm tình nói chuyện.”
“Em dám!”
Hứa Lưu Âm nhíu mày, “Anh còn có thể lấy dao kề lên cổ tôi hay sao?”
“Vậy em nói xem, vì sao không có khả năng?”
“Quá đơn giản, tôi không yêu anh.”
Mục Kính Sâm tưởng cô sẽ liên tục lên án những chuyện trước kia, không ngờ lại cho đáp án như vậy. Cả trái tim anh đều nhanh chóng bị cô vò nát, “Vậy trước kia thì sao? Chẳng lẽ em muốn phủ nhận hết tình cảm trước kia?
“Trước kia tôi từng yêu anh. Trước khi rời khỏi nhà họ Mục, tôi cũng không hiểu cái gọi là tình yêu kia, chỉ là bị thương quá sâu, giờ hoàn toàn tỉnh ngộ…”
Mục Kính Sâm kích động nhìn Hứa Lưu Âm chăm chú, lại nghe cô nói tiếp: “Đó cũng chỉ là từng yêu thôi, hiện tại, thật sự cảm giác gì cũng không còn.”
“Em nói bậy!”
“Anh có thể hiểu tôi hơn chính tôi sao?” Hứa Lưu Âm hỏi lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

