Nguyễn Noãn bước trên giày cao gót dẫm trên nền, cô ta nhìn thang máy đang biểu hiện di chuyển xuống dưới.
“Cái quái gì vậy, chờ cũng không chịu chờ một chút.”
Bàn tay cô ta ấn phím, thái độ có chút không kiên nhẫn. Trong lòng suy nghĩ nhất định là Mục Kính Sâm đến rồi, không thể để cho anh đợi lâu, khó khăn lắm đợi được thang máy xuống tới nơi, cô ta vội vàng đi vào.
Cửa chính khách sạn, tài xế nhà họ Tưởng lái xe tới, Lão Bạch mở cửa xe cho họ.
“Xin mời.”
Hứa Tình Thâm kéo tay người phụ nữ.
“Đi thôi.”
“Chị, nếu không thì em và sư phụ tạm thời ở đây, đỡ phải chạy tới chạy lui.”
Hứa Tình Thâm khẽ cong môi, cười nói: “Đã sắp xếp khách sạn xong rồi, rất gần với Hoàng Đỉnh Long Đình.”
“Được rồi.”
Nguyễn Noãn đi ra đại sảnh, xa xa thấy bóng dáng một người phụ nữ khom lưng ngồi vào bên trong xe, chỉ trong nháy mắt thôi, cô ta thấy bóng dáng ấy có chút quen thuộc, hình như đã từng gặp ở đâu. Nguyễn Noãn bước nhanh về phía trước, muốn tới gần hơn để nhìn xem, nhưng mấy người Hứa Tình Thâm cũng ngồi vào xe cả. Cô ta nhận ra Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm, cửa xe bị đóng lại rất nhanh, Lão Bạch đi tới một chiếc xe khác. Nguyễn Noãn muốn nhìn thấy người ngồi bên trong xe, nhưng bởi ánh sáng không đủ, cũng không thể nhìn thấy được rõ ràng.
Hai chiếc xe một trước một sau lái đi ra ngoài, Nguyễn Noãn nhíu mi ngẫm nghĩ, chẳng lẽ là cô ta nhìn lầm rồi? Bình thường cô ta không tiếp xúc với nhà họ Tưởng, nhưng tại sao người bên cạnh Hứa Tình Thâm, cô ta lại cảm thấy quen quen nhỉ? Nguyễn Noãn ở cửa đứng chờ, vẫn không đợi được bóng dáng của Mục Kính Sâm.
Xe của nhà họ Tưởng lái tới khách sạn, mấy người bước xuống dưới, Lão Bạch đi tới quầy lễ tân, làm thủ tục đặt phòng. Người phục vụ hỗ trợ đưa hành lý lên lầu, Lão Bạch đi tới bên cạnh Hứa Tình Thâm, thấp giọng nói: “Tưởng phu nhân, vừa nãy đứng ở cửa khách sạn kia, tôi thấy được vị tiểu thư nhà họ Nguyễn kia.”
Hứa Tình Thâm liếc nhìn Hứa Lưu Âm đứng ở phía trước, cô nhíu mày một cái, hỏi: “Nguyễn Noãn?”
“Phải, hình như cô ta cũng nhìn thấy chúng ta, lúc tôi đóng cửa xe, thấy cô ta không ngừng nhìn về phía xe.”
Hứa Tình Thâm cười khẽ: “Không sao, sẽ có lúc chạm mặt nữa, Âm Âm lại không nợ họ thứ gì, không cần phải cố gắng tránh né, bọn họ có thể sống tốt ở Đông Thành, con bé cũng có thể giống vậy.”
“Tưởng phu nhân nói phải.”
Tưởng Viễn Chu nói mấy câu với Hứa Phương Viên, quay đầu nhìn lại, Hứa Tình Thâm và Lão Bạch đứng rất gần nhau, cũng không biết là hai người đang nói gì.
Cửa thang máy “đinh” một tiếng, mở ra, mấy người đi vào.
Đi tới chỗ tầng trệt, Hứa Tình Thâm kéo tay của Hứa Lưu Âm đi ra ngoài, Hứa Phương Viên đi theo phía sau, Lão Bạch nhấc chân lên, lại không ngờ lại bị Tưởng Viễn Chu ngăn lại. Lão Bạch lộ vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía anh.
“Tưởng tiên sinh?”
“Lão Bạch, trước đây có chuyện gì người đầu tiên cậu sẽ nói cho biết là tôi.”
Người đàn ông giật mình, không nghĩ ra mình đã làm sai chuyện gì.
“Tưởng tiên sinh, ngài nói rõ hơn đi.”
“Vừa nãy cậu nói gì với Tình Thâm vậy?”
“Ồ ——” Lão Bạch như chợt hiểu ra. “Tôi nói ở cửa khách sạn kia tôi thấy Nguyễn...”
“Cậu không cần nói với tôi...” Tưởng Viễn Chu ngắt lời Lão Bạch. “Đi mà nói với Tưởng phu nhân của cậu ấy.”
Người đàn ông bỏ lại câu kế tiếp, đi ra thang máy trước tiên, suy nghĩ một chút thấy sai sai, quay đầu lại nói với Lão Bạch: “Sai, Tưởng phu nhân là của tôi.”
Lão Bạch dở khóc dở cười. “Tưởng tiên sinh... Tôi sợ tiểu thư nhà họ Nguyễn kia nhìn thấy cô Hứa, nên tôi mới nói một tiếng với Tưởng phu nhân.”
Khách sạn Quốc tế.
Nguyễn Noãn chờ ở cửa, cô ta ăn mặc mỏng manh, hai tay không khỏi ôm lấy bả vai của mình, không phải Mục Kính Sâm nói đã tới khách sạn rồi sao? Cô ta nghĩ thầm không phải là anh đã tự mình lên rồi đó chứ, vội vàng gọi điện thoại cho Mục Kính Sâm.
Chỉ có điều, lần này không gọi được cho Mục Kính Sâm.
Nguyễn Noãn gọi mấy lần liên tiếp, đều biểu hiện không có người nghe. Cô ta trở lại bên trong phòng bao, đẩy cửa đi vào, Lục Lan Hân nói tới rồi một tiếng, thế nhưng nhìn lại, chỉ có một mình Nguyễn Noãn.
“Nguyễn Noãn, chồng cậu đâu?”
Sắc mặt người phụ nữ vô cùng khó coi, nhưng không thể phát tiết với người không có mặt là Mục Kính Sâm được, cô ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Khả năng có việc không tới được rồi, khu huấn luyện của anh ấy rất bận rộn, chúng ta ăn trước thôi.”
“Hả? Sao lại như vậy.”
“Đúng là, đã nói xong rồi mà.”
Sắc mặt Nguyễn Noãn cũng không kiềm chế được, nhưng tính tình Mục Kính Sâm như thế, cô ta có thể có cách nào đây?
“Được rồi, chúng ta ăn đi.”
Hiển nhiên, Mục Kính Sâm là đang lừa cô ta, thậm chí ngay cả ứng phó cũng lười ứng phó, cũng không nói tại sao mình không đến, nói mấy câu đã xoay cô ta mòng mòng.
—
Ngày thứ hai, Hứa Lưu Âm dậy thật sớm, cô ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách sạn đọc sách, mãi cho đến khi nhận được điện thoại của Hứa Phương Viên xong, lúc này mới ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
