Phó Lưu Âm dĩ nhiên không để bụng lời anh nói. Mục Kính Sâm đôi khi nói chuyện là như vậy, không cho người nói lại được, dù sao da mặt cô cũng chẳng dày bằng anh.
Nhất định trong nhà Triệu Hiểu đã gặp chuyện khó rồi, có thể là có bà con muốn vào Tinh Cảng, cậu ấy cũng thấy ngại nếu mở lời với mình.
Quên đi, Phó Lưu Âm nghĩ thầm, dù sao mai sẽ đi học, đến lúc đó hỏi lại Triệu Hiểu vậy.
Mục Kính Sâm đứng dậy, tay chụp bả vai Phó Lưu Âm, “Đi, xuống lầu ăn cơm đi.”
“Được.”
Hai người đi xuống lầu, Lăng Thời Ngâm cũng ở đó. Cô ta bây giờ rất ít nói, từ sau sự tình lần trước, thái độ của bà Mục với cô ta cũng rất lạnh nhạt, cô ta ở trong cái nhà này càng thêm nhàn rỗi.
Phó Lưu Âm và Mục Kính Sâm ngồi xuống, người làm đã chuẩn bị cơm xong.
Bà Mục nhìn Phó Lưu Âm và Mục Kính Sâm, “Kính Sâm, các con tính khi nào làm lễ cưới?”
Vẻ mặt Mục Kính Sâm khẽ thay đổi, Mục Thành Quân theo bản năng nhíu mày lại. Dù sao đây là lại chuyện quá đỗi bình thường, Mục Kính Sâm và Phó Lưu Âm đã lấy giấy hôn thú, đương nhiên phải làm lễ cưới; có điều phản ứng lần này của hắn cũng là ngoài dự kiến.
Phó Lưu Âm lập tức bị những lời này dọa sợ, lễ cưới?
Cô không nghĩ tới chuyện làm lễ cưới với Mục Kính Sâm, càng không nghĩ tới chuyện sẽ tiếp tục suốt suốt mãi mãi với anh. Cô nghĩ, dự định Mục Kính Sâm cũng như vậy.
Phó Lưu Âm một mình ăn cơm, vấn đề này nên giao cho Mục Kính Sâm trả lời.
Mục Kính Sâm nhìn người người phụ nữ bên cạnh, vẻ mặt bỗng nhiên có vài phần nghiêm túc, lễ cưới?
Vấn đề này, nói thật anh vẫn chưa nghĩ tới, nhưng nếu nghĩ cẩn thận, lại cảm thấy rất thú vị. Khóe miệng anh giãn nụ cười sau đó nhìn về phía bà Mục, “Mẹ, không phải mẹ rành chọn ngày hoàng đạo nhất sao? Mẹ xem ngày đi ạ.”
Phó Lưu Âm chợt dừng động tác nhai nuốt trong miệng, cô kinh ngạc mà nhìn về phía người đàn ông bên cạnh mình.
Bà Mục múc chén canh, múc xong, để chén canh tới trong tầm tay Mục Kính Sâm, “Hai tháng nữa đi, trong tháng đó có mấy ngày hoàng đạo, thời gian hai tháng vẫn kịp để chuẩn bị hôn lễ.”
Lăng Thời Ngâm ngồi đối diện Phó Lưu Âm, tay cô ta bấu vào chân mình, nhà họ Mục đây là muốn triệt triệt để để công khai thừa nhận Phó Lưu Âm đúng không?
Dù không ít người đã biết quan hệ của Mục Kính Sâm và Phó Lưu Âm, nhưng chung quy vẫn chưa thông báo với bên ngoài; nếu sau nhà họ Mục không e dè mà lo chuyện đám cưới, e là toàn bộ Đông Thành đều biết nhà họ Mục còn mợ hai nữa đúng không?
Đến lúc đó, bọn họ sẽ lấy hai cô con dâu nhà họ Mục mà so sánh.
Trước kia Lăng Thời Ngâm hoàn toàn không để Phó Lưu Âm vào mắt, nhưng bây giờ, cô ta còn lại được cái gì chứ?
Nhà họ Lăng cả cái vỏ rỗng cũng đã không còn, mà cô ta thì sao, ra ra vào vào nhờ vào một cái xe lăn, cô ta không cam lòng bị người ta so sánh như vậy.
Tay Phó Lưu Âm cầm đũa hơi run run, Mục Kính Sâm thế này là có ý gì? Chẳng lẽ anh đã quên bọn họ chỉ giao hẹn thời gian một năm thôi sao?
“Đủ là được.” Khóe miệng bà Mục hơi cong lên, “Trong nhà đã lâu không có hỉ sự.”
Phó Lưu Âm đột nhiên để đũa xuống bàn, “Con không cần đám cưới.”
Cô thốt ra lời này, tầm mắt mọi người đồng loạt ngó qua. Bà Mục tựa như không nghe rõ, “Âm Âm, con nói cái gì?”
“Con, không cần đám cưới.” Phó Lưu Âm lặp lại.
Sắc mặt Mục Kính Sâm khẽ biến đổi, “Mọi người đang hứng khởi bừng bừng bàn bạc chuyện, em không thích?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)