Sau khi Mục Thành Quân rời khỏi bệnh viện, bà Mục vẫn ở cùng Lăng Thời Ngâm. Bác sĩ tới kiểm tra phòng xong, bà Mục lại gọi điện thoại cho Mục Kính Sâm, nhưng bên đó không ai nghe máy. Lăng Thời Ngâm nhìn thấy bà không yên lòng.
“Mẹ, mẹ muốn gọi điện thoại cho ai?”
“Kính Sâm, nói hôm nay tới bệnh viện để làm kiểm tra.”
Lăng Thời Ngâm nghe xong, trong lồng ngực càng thấy khó chịu thêm.
“Có lẽ là họ còn chưa dậy.”
“Giờ đã là mấy giờ rồi.”
Đang nói chuyện, bà Mục lại gọi về số máy bàn.
Người giúp việc vừa nhấc máy, bà Mục lập tức hỏi: “Kính Sâm và Âm Âm có ở nhà không?”
“Thiếu tá Mục và mợ hai còn chưa xuống lầu.”
“Bà đi gọi chúng nó dậy, bảo Kính Sâm gọi lại cho tôi.”
Bà Mục không yên tâm rời khỏi Lăng Thời Ngâm một bước, cho nên có một số chuyện vẫn phải nói trước mặt Lăng Thời Ngâm. Cô ta có thể nhận ra được, bà Mục toàn tâm toàn ý muốn có cháu nối dõi cho nhà họ Mục.
“Mẹ.”
“Sao vậy, Thời Ngâm?”
Lăng Thời Ngâm nằm ở đó, thân thể khó chịu, trái tim có cảm giác cô đơn.
“Con muốn gọi mẹ con tới đây.”
Lúc bà Lăng nhận được tin tức, ở trong điện thoại lo lắng, cứ hỏi mãi về tình hình của Lăng Thời Ngâm, bà Mục ngắt cuộc gọi, ngồi trở lại mép giường.
“Thời Ngâm, đợi tới lúc mẹ con tới, mẹ về nhà một lát.”
“Vâng.”
Lăng Thời Ngâm biết, bà Mục còn đang nghĩ tới Phó Lưu Âm, đâu còn có tâm tư ở lại đây cùng cô ta nữa.
Bà Lăng tới bệnh viện Tinh Cảng rất nhanh, đi vào phòng bệnh thì nghe thấy bà Mục đang nói chuyện cùng Lăng Thời Ngâm, Lăng Thời Ngâm ngẩng lên nhìn, khẽ gọi: “Mẹ.”
“Thời Ngâm, sao lại ngã chứ? Không sao chứ? Hiện tại không sao chứ?”
“Mẹ, con ổn.”
Bà Mục lên tiếng chào hỏi bà Lăng, sau đó chuẩn bị rời khỏi đây, Lăng Thời Ngâm giơ tay về phía mẹ mình.
“Mẹ.”
Sắc mặt bà Lăng đau lòng, tiến lên cầm tay con gái.
Sau khi bà Mục rời đi, bà Lăng nghiêm túc hỏi: “Thời Ngâm, thực sự là con ngã thành ra như vậy sao?”
“Mẹ, là con tự ngã.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


