Sắc mặt Mục Triêu Dương càng khó coi, gương mặt lo lắng không hề che giấu: “Có nặng lắm hay không?”
“Tôi sợ ngài ở bên ngoài lo lắng cho nên mới ra nói với ngài một tiếng, hiện tại chắc chắn sẽ rất đau, nhưng tôi đã cẩn thận kiểm tra, cũng không phải chuyện gì lớn, đứng gấp.”
“Cảm ơn, thật vất vả cho ông rồi.”
Bác sĩ đeo khẩu trang lên, xoay người đi vào phòng cấp cứu.
Mục Kính Sâm nghe xong suýt chút nữa thì cười ra tiếng, chân bị tổn thương tái phát? Thiệt thòi Mục Triêu Dương cũng nói ra được.
Anh ngoắc tay với bảo tiêu đứng bên cạnh:”Các anh qua đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
