Lúc này trong căn phòng trên lầu hai, Tưởng Viễn Chu đứng trước cửa sổ, xuyên qua bức màn ẩn ẩn bóng dáng phía dưới.
Lão Bạch cũng nhìn thấy: “Tưởng tiên sinh, nhất định lái xe đã nói với cô ấy chuyện tôi và ngài không ở đây, làm sao cô ấy còn tới Cửu Long Thương đây?”
“Bởi vì hiện tại cô ấy không làm được gì, trở về lo lắng không làm được gì không bằng gửi gắm tới người bên cạnh.”
Lão Bạch nhìn chằm chằm vào bóng dáng bên dưới, “Tưởng tiên sinh, Phó Lưu Âm bị bắt đi, Tưởng thiếu phu nhân khong tìm người khác giúp đỡ, nếu lúc này ngài đề xuất với cô ấy, cô ấy sẽ quay trở lại bên cạnh ngài.” Tưởng Viễn Chu đưa mắt nhìn về phía anh ta: “Dùng Phó Lưu Âm đổi lấy chuyện cô ấy trở về.”
“Đúng thế, tính tình của Tưởng thiếu phu nhân không bức làm sao được đây?”
Tưởng Viễn Chu đưa tay về phía bức màn, ngón tay kéo bức màn, anh biết Hứa Tình Thâm không thể nhìn thấy anh: “Tôi vẫn nói câu đó, tôi muốn biết di nhỏ vì sao bị hãm hại, tôi giúp Phó Lưu Âm có lẽ chuyện này sẽ như đá chìm xuống đáy biển. Còn chuyện Hứa Tình Thâm có quay trở về bên cạnh tôi hay không thì thuận theo tự nhiên đi.”
Giọng nói của anh cực kì bất đắc dĩ, lão Bạch nghe thế cũng không nói gì nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


