Cổ họng của lão Bạch trở nên tắc nghẹn. "Gặp được rồi."
"Đã nói những gì?"
Bàn tay của lão Bạch buông thõng theo ống quần, giật giật, "Tôi nói ra thân phận của Duệ Duệ cho cô ấy biết."
"Cô ấy......" Lời nói của Tưởng Viễn Chu khựng lại, anh định hỏi xem Hứa Tình Thâm có phản ứng như thế nào, nhưng hình như lại cảm thấy lời này rất thừa thãi, "Cô ấy có biết Duệ Duệ đang nguy kịch không?"
Câu hỏi này vừa nói ra khỏi miệng, Tưởng Viễn Chu lại vẫn cảm thấy nó rất dư thừa.
Lão Bạch chạy tới Bảo Lệ Cư Thượng chỉ vì chuyện này, sao có thể không nói cho Hứa Tình Thâm biết được chứ?
Nhưng trong lòng anh thật sự không nén nhịn nổi, nếu lão Bạch đã nói với Hứa Tình Thâm rồi, vậy cô ấy đâu?
Tầm mắt của người đàn ông mang theo một chút vẻ mong đợi nhìn lướt qua bên người lão Bạch, liếc mắt một cái liền trông thấy hành lang thật dài kéo đến tận cùng, vắng hoe không một bóng một người. Chẳng lẽ, Hứa Tình Thâm vẫn còn chưa chạy tới kịp? Chẳng lẽ, cô vẫn còn đang đắn đo xem có nên đi hay không? Chẳng lẽ...... Cô không tới sao?
Tưởng Viễn Chu lắc đầu, hai khả năng trước anh đều có thể thông cảm, nhưng cái cuối cùng, anh không thể chấp nhận nổi.
"Tôi đã nói với Hứa tiểu thư rằng, Duệ Duệ bị thương rất nặng, có thể sẽ rất khó vượt qua."
"Ban đầu tâm trạng của Hứa tiểu thư rất kích động, nhưng thái độ của cô ấy cũng vô cùng kiên quyết ngoan tuyệt......"
Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của lão Bạch, thấy tầm mắt của anh ta đang cố định ở dưới chân của mình, từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ nói chuyện kiểu này, trái tim của Tưởng Viễn Chu đã lạnh xuống không ít, "Lão Bạch, rốt cuộc là cô ấy đã nói cái gì, anh đừng giấu tôi."
"Không có gì, Hứa tiểu thư chỉ là nói là không tới mà thôi."
Tưởng Viễn Chu đâu thể nào tin được, "Sớm muộn gì tôi và cô ấy cũng sẽ gặp mặt, còn không bằng anh cho tôi chuẩn bị tâm lý trước, nếu tôi trực tiếp đối mặt với cô ấy, tôi sợ khi cô ấy vừa nói ra khỏi miệng, tôi sẽ rất khó chịu đựng nổi." Lão Bạch ngẫm nghĩ, đắn đo cân nhắc, nhưng có vài lời không biết nên làm như thế nào để có thể nói ra cho Tưởng Viễn Chu nghe đây, nó quả thực chính là một nỗi đau đâm sâu vào trong tận trái tim, lúc này Tưởng Viễn Chu chắc chắn là sẽ không chịu đựng nổi.
"Hứa tiểu thư nói rằng, nếu đã đổi rồi, vậy thì cứ coi như là vậy đi, cô ấy không muốn chấp nhận sự thật."
Hai tay của Tưởng Viễn Chu nắm chặt vào nhau, sau đó gắt gao dùng sức, mạnh mẽ đè ép vào giữa các ngón tay, ngón tay thon dài đã trở nên trắng bệch ra, "Giọng điệu bình tĩnh như vậy, lời nói nhẹ nhàng như vậy, anh liền bảo tôi tin tưởng sao?"
Lão Bạch cảm thấy bản thân mình cũng đang bị dồn ép tới đường cùng rồi, mồ hôi lạnh từ trên sườn má bắt đầu chảy xuống. Anh ta không nhẫn tâm gây thêm bất cứ tổn thương cho Tưởng Viễn Chu nữa, nhưng có một số việc, một ngày nào đó cũng sẽ rõ ràng. Tựa như Tưởng Viễn Chu đã nói, anh sẽ nhanh chóng gặp mặt Hứa Tình Thâm, đến lúc đó, lời nói của Hứa Tình Thâm có thể sẽ còn tuyệt tình hơn nhiều so với hôm nay.
"Hứa tiểu thư nói......"
Tưởng Viễn Chu hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào chậu cây xanh ở trước mặt, phải chăng anh đang muốn tìm kiếm một thứ gì đó để có thể chống đỡ được cảm xúc của mình?
"Hứa tiểu thư nói rằng cô ấy không có đứa con trai này."
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn sàng, thế nhưng trái tim của Tưởng Viễn Chu vẫn cứ bị xé toạc ra, "Cô ấy đã thật sự nói như thế ư? Cô ấy cư nhiên lại nói như vậy!"
"Đúng thế, ý của Hứa tiểu thư là, cô ấy không muốn vừa mới nhận con về, thì lại phải lập tức đối mặt với nỗi đau khổ khi mất đi nó, cô ấy tình nguyện lừa mình gạt người, rằng con chưa từng bị đổi đi, cô ấy chỉ muốn đứa con gái bây giờ mà thôi."
Hai tay của Tưởng Viễn Chu bưng lấy khuôn mặt, sau đó gắt gao nắm chặt lại, "Nhưng mà bây giờ Duệ Duệ......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
