*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ánh mắt của Tưởng Viễn Chu cố định vào một chỗ, lão Bạch nhìn đồng hồ, "Tôi sẽ lập tức đi tìm Hứa tiểu thư."
"Tìm cô ấy ư? Sau khi gặp cô ấy anh sẽ nói như thế nào?"
"Tôi đem sự thật nói cho cô ấy biết, tôi bảo với cô ấy rằng Duệ Duệ đang rất nguy kịch......"
Tưởng Viễn Chu nghe vậy, không thể cầm lòng được mà nhắm chặt mắt lại, sự lạnh lẽo hoà quyện vào trong hô hấp, tụa như một con dao nhọn đang lướt qua cổ họng của anh, "Sau đó nói cho cô ấy biết rằng thật ra con trai ruột của cô ấy đã bị đổi đi rồi, nhưng lại rất có thể sẽ lập tức mất mạng phải không?"
Cổ họng của lão Bạch tựa như bị tắc nghẹn lại, "Tưởng tiên sinh......"
"Cô ấy một thân một mình vừa mang thai vừa phải bôn ba, lại cô đơn nằm một mình ở đó bị người ta đổi mất đứa con ruột thịt, bây giờ còn sắp nói với cô ấy rằng đứa bé đang gặp nguy hiểm." Tưởng Viễn Chu có chút nói không nên lời, bàn tay nắm chặt lại rồi chống lên trán, "Vì thế nên cô ấy mới hận tôi như vậy, xét về mặt về tình cảm thì vẫn có thể tha thứ được."
"Chẳng lẽ ý của Tưởng tiên sinh là muốn giấu Hứa tiểu thư sao?"
Tưởng Viễn Chu không nói thêm câu gì nữa, lão Bạch thì lại gấp đến mức xoay vòng vòng.
Anh ta không biết Tưởng Viễn Chu có nghĩ tới trường hợp ấy hay không, nếu lỡ như thật sự xảy ra tình huống xấu nhất thì sao? "Tưởng tiên sinh......" Giọng điệu của lão Bạch rất nỏng nảy.
"Tôi biết anh muốn nói điều gì, tôi cũng đã nghĩ đến một bước kia rồi, anh muốn nói rằng nếu Hứa Tình Thâm không được gặp mặt Duệ Duệ một lần, cô sẽ tiếc nuối, sẽ oán hận tôi."
Tưởng Viễn Chu cầm lấy thuốc lá và đồ đạc ở trên bàn, sau đó đi ra ngoài.
Anh lái xe chạy tới nhà họ Tưởng, lúc Tưởng Đông Đình trông thấy anh liền nổi lên một dự cảm rất xấu, mấy ngày nay sức khoẻ của ông ta cũng không được tốt lắm, lúc này trên đùi đang đắp một tấm chăn mỏng, vừa trông thấy anh bước nhanh đi vào, Trong lòng Tưởng Đông Đình không khỏi chột dạ. "Viễn Chu, không phải Duệ Duệ lại xảy ra chuyện gì nữa đấy chứ?"
Bàn tay đang buông thõng ở bên người của Tưởng Viễn Chu nắm chặt lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tưởng Đông Đình đang ngồi trên ghế salon, "Rốt cuộc Duệ Duệ là con của ai?"
"Có phải con bị loạn trí rồi không, nó đương nhiên là con của con."
"Vậy Lăng Thì Ngâm là mẹ ruột của nó ư?"Tưởng Đông Đình có làm thế nào đi chăng nữa thì cũng phải tỏ ra bình tĩnh, thế nhưng trên khuôn mặt của ông ta vẫn để lộ ra một tia khác thường. "Đó là tất nhiên rồi."
"Vậy thì tốt, có cần phải lập tức làm giám định thân nhân cho bọn họ hay không?"
"Viễn Chu, bây giờ Duệ Duệ cũng đã nguy kịch đến như vậy rồi......"
Tưởng Viễn Chu lập tức cắt ngang lời ông ta nói, "Chỉ bởi vì tính mạng của con trai tôi đang đe dọa! Vì vậy nên có một số việc tôi mới phải tìm hiểu cho đến cùng, tôi không thể để cho thằng bé cứ không rõ ràng như vậy mà......" Yết hầu của người đàn ông nhẹ lăn, "Nếu tôi sớm biết Duệ Duệ là con của mình và Hứa Tình Thâm, tôi sẽ không xử với nó bằng tình cảm mâu thuẫn như vậy, tôi sẽ sớm yêu thương nó thật nhiều, nhưng còn bây giờ thì sao? Trong lòng tôi đều tràn đầy tiếc nuối, Tưởng Đông Đình! Đây chính là chuyện tốt mà một người cha như ông có thể làm ra đấy!"
Anh dứt khoát gọi thẳng cả họ lẫn tên của ông ta ra, sắc mặt của Tưởng Đông Đình đã tái nhợt tựa như một tờ giấy trắng, điều khiến cho ông ta không thể tưởng tượng được nhất chính là, tại sao Tưởng Viễn Chu lại biết được thân phận của Duệ Duệ cơ chứ? "Con nghe được chuyện nhảm nhí này từ đâu vậy?"
"Đương nhiên là từ chính miệng ông nói ra rồi." Tưởng Viễn Chu đứng yên ở trước mặt Tưởng Đông Đình, "Tôi thật sự không ngờ rằng, ông ở sau lưng tôi cư nhiên lại còn có thể làm ra được nhiều chuyện ác độc như vậy, ông cũng không hề tôn trọng Hứa Tình Thâm, đó là người phụ nữ tôi yêu cơ mà. Lúc cô ấy rời đi, đã mang thai con của tôi rồi. Ông dồn ép từng bước một, còn tráo đổi con của cô ấy, ông cho rằng chỉ cần giữ được Duệ Duệ ở trong nhà họ Tưởng là xong, nhưng từ trước đến nay ông lại chưa từng bận tâm đến cảm nhận của đứa bé này."
Tưởng Đông Đình không muốn dễ dàng thừa nhận như vậy, Tưởng Viễn Chu ném đĩa ghi âm lên mặt bàn. "Ông cứ từ từ mà nghe thử đi."
Tưởng Đông Đình mím chătn cánh môi, cánh tay đang đặt ở bên người đang phát run lên, Tưởng Viễn Chu dứt khoát ngồi xuống trước mặt ông ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


