: Yuè Yīng [NCU Team]
♥♥♥
Lão Bạch liếc nhìn anh, không lập tức nói tiếp, Tưởng Viễn Chu thấy vậy, kỳ thực đã có dự cảm không tốt lắm. Anh bước tới bàn làm việc, kéo cái ghế qua, ánh mắt nhìn về phía khung cửa, Tưởng Viễn Chu đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
“Nói đi.”
Lão Bạch lấy một tờ giấy ra từ trong túi, mở ra sau đó đặt trước mặt Tưởng Viễn Chu, người đàn ông đưa tay cầm lấy, ánh mắt rơi ở phía trên, lần lượt nhìn xuống. Kỳ thực nội dung cũng không nhiều, chỉ có một số ngày tháng mà thôi.
Hứa Tình Thâm thực sự kết hôn rồi, trên ô phối ngẫu viết tên Phó Kinh Sênh.
Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm con số kia, ngày Hứa Tình Thâm và Phó Kinh Sênh kết hôn, hai tháng sau ngày anh nhìn thấy cô một lần cuối. Hai tháng ngắn ngủi, cô đã nhanh chóng kết hôn cùng người khác, nhưng lại mang thai đứa con của người kia. Ngày Lâm Lâm ra đời ở ngay trước mặt Tưởng Viễn Chu, tờ giấy này, giống như là một cái tát đánh vào gương mặt anh. Cú đánh vừa nặng vừa tàn độc, khiến Tưởng Viễn Chu đau tới nỗi tê tâm liệt phế.
Anh đưa tay chống trán, Lão Bạch có chút không đành lòng.
“Tưởng tiên sinh, thuận theo tự nhiên thôi.”
“Cậu nói, làm sao có thể thuận theo tự nhiên chứ?”
Lão Bạch biết, Tưởng Viễn Chu bỗng chốc lao vào ngõ cụt.
“Chính ngài cũng đã nói, kết hôn, cũng có thể không liên quan đến tình yêu.”
Trong đầu Tưởng Viễn Chu có một dây thần kinh bỗng nhiên căng ra, đau đến nỗi trước mắt anh mơ hồ biến thành màu đen.
“Nếu không có khả năng nữa, còn không bằng không gặp lại sẽ tốt hơn.”
“Tuy là nói như vậy, nhưng con người có duyên phận, chỉ nói vài ba câu là có thể phủi sạch tất cả sao?” Lão Bạch ngước mắt lên nhìn anh. “Nếu như hôm nay ngài không gặp cô Hứa, Duệ Duệ sẽ ra sao?”
Tưởng Viễn Chu mím chặt môi, đúng vậy, nếu như hôm nay không có Hứa Tình Thâm, con của anh sẽ ra sao?
Lão Bạch không muốn nhìn thấy Tưởng Viễn Chu tiếp tục đắm chìm trong bầu không khí như vậy, anh muốn nói lảng sang chuyện khác: “Tưởng tiên sinh...”
Nhưng Tưởng Viễn Chu đã ngắt lời anh: “Lúc cô ấy nhìn thấy tôi, bình tĩnh tới nỗi khiến tôi thấy khó có thể tin nổi.”
Lão Bạch không nói xen vào, Tưởng Viễn Chu hoàn toàn tơi vào thế giới của riêng mình, Lão Bạch thấy, dường như anh tự ngược đãi bản thân mình, tự cấu xé vết thương của mình, đây không phải là tự ngược, vậy sẽ là gì?
Nhưng Tưởng Viễn Chu lại cảm thấy cơn đau đớn đó chưa đủ sâu, anh xòe tay ra, đặt lên tờ giấy kia, sau đó năm ngón tay bóp chặt lại, nhìn nó trở nên nhăn nhúm.
“Lúc cô ấy cứu Duệ Duệ, giống như khi cô ấy ở trong phòng phẫu thuật trước đây, hết sức tập trung, không nhìn thấy những người khác nữa, nhưng tôi không tin, trong ánh mắt của cô ấy không có tôi.”
Lão Bạch không biết Tưởng Viễn Chu vướng mắc chuyện gì, vướng mắc chuyện Hứa Tình Thâm không nhìn thấy anh sao? Vậy khẳng định là chuyện không thể nào, nếu như Hứa Tình Thâm cứu Duệ Duệ, làm sao có thể không phát hiện ra Tưởng Viễn Chu và Lăng Thời Ngâm?
Như vậy...
Lão Bạch nghĩ vậy, bỗng nhiên hiểu được, Tưởng Viễn Chu vừa đề cập đến chuyện lúc Hứa Tình Thâm nhìn thấy anh... Anh khổ sở, thực ra là vì Hứa Tình Thâm đối với anh làm như không thấy.
“Tưởng tiên sinh, cô Hứa nhìn thấy ngài, chắc là hận ngài.”
Tưởng Viễn Chu nhìn thẳng về phía Lão Bạch, Lão Bạch tiếp tục nói: “Cô ấy bị đuổi khỏi Tinh Cảng, lại bị ép phải trở về nhà họ Hứa, cuối cùng phải đi làm đại diện y dược, phương diện này đòi hỏi phải khéo léo cực khổ, chúng ta không được biết. Nhưng nếu như cô ấy không hận ngài, cũng không đến mức trong vòng hai tháng đã kết hôn với người khác. Nói cho cùng, cô Hứa cũng là một người trọng tình cảm.”
Tưởng Viễn Chu không nói chuyện, Lão Bạch thấy anh như vậy, rốt cuộc là không đành lòng, nhưng nhát dao cuối cùng anh vẫn phải hạ xuống.
“Nói cho cùng, ngài cũng hận cô ấy, trong chuyện cô Tưởng, nhất định là ngài hận cô ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

