Hứa Tình Thâm sợ đến nỗi vội vàng dùng tay trái nắm lấy vai áo của Tưởng Viễn Chu.
Cô ngồi ở trên cao, người đàn ông vững vàng để cho cô ngồi lên vai mình. Lão Bạch có chút không yên tâm, theo sát hai người ở phía sau. Lỡ như giữa đường Tưởng Viễn Chu không giữ được Hứa Tình Thâm, cô ngã thì làm sao bây giờ?
Tay trái của Hứa Tình Thâm đổi thành ôm cổ Tưởng Viễn Chu. Đến phía dưới gốc cây, dải ruy băng bên dưới quả bóng bay bay phấp phới trước mặt cô. Hứa Tình Thâm đưa tay phải ra, ngón tay gần như sắp chạm được vào sợi dây, thế nhưng một cơn gió thổi qua khiến cô bắt trượt. Hứa Tình Thâm có chút không vui.
“Gấp cái gì.”
Tưởng Viễn Chu ôm chặt hai chân Hứa Tình Thâm. Bàn tay đang đặt bên cổ Tưởng Viễn Chu cũng vươn ra phía trước.
“Bên trái, không, qua phải một chút, phía trước kìa…”
Hứa Tình Thâm cúi người xuống, ôm lấy Tưởng Viễn Chu. Cô chỉ ngón tay về phía trước: “Về nhà!”
Tưởng Viễn Chu sải bước về phía trước, sau đó lại đột nhiên bước nhanh hơn một chút. Hứa Tình Thâm đang ngồi chông chênh ở trên, cả người liền lắc lư. Cô hốt hoảng ôm chặt lấy anh, nhưng lại không nhịn được mà bật cười khanh khách.
“Vui quá…”
Tưởng Viễn Chu lại đứng tại chỗ xoay mấy vòng. Hứa Tình Thâm cảm thấy chóng mặt, thét lên: “Dừng lại, dừng lại.”
Vạt áo cô đón gió bay chập chờn không ngừng. Tài xế thấy vậy không khỏi lo lắng: “Sẽ không ngã xuống chứ?”
“Yên tâm đi, Tưởng tiên sinh có chừng mực, cho dù bị ngã ngài ấy cũng sẽ không buông cô Hứa ra.”
Anh xoay mình càng lúc càng nhanh, Hứa Tình Thâm tuy khẩn trương nhưng cũng rất hưng phấn. Tay phải ôm chặt anh, lực đạo trong tay kia lại dần buông lỏng. Quả bóng bay chợt bay lên. Ngón tay Hứa Tình Thâm lướt qua sợi dây cố bắt lại.
Tưởng Viễn Chu bước tiếp, Hứa Tình Thâm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn phía trên đầu dần tối sầm lại. Tưởng Viễn Chu cũng ngước mắt nhìn lên.
Quả bóng bay càng lúc càng bay cao, nổi bật giữa bầu trời. Ánh đèn trong công viên lần lượt soi rọi lên từng ngóc ngách bên trong bóng bay. Cuối cùng những ánh đèn kia cũng không đủ sức giữ một vật thể to lớn như thế, đành để mặc nó hòa vào cùng màn đêm.
“Mua một chiếc nữa không?” Tưởng Viễn Chu hỏi.
Hứa Tình Thâm vẫn không nhúc nhích, thẫn thờ nhìn theo bóng dáng quả bóng bay ngày càng khuất xa tầm mắt.
Tưởng Viễn Chu vỗ nhẹ lên chân cô: “Này.”
Hứa Tình Thâm thu hồi tầm mắt, khẽ cụp mắt xuống. Tay trái cô nhẹ nhàng vuốt ve bên sườn mặt Tưởng Viễn Chu. Gương mặt anh tinh xảo như tranh vẽ, đôi con ngươi đen như hắc diệu thạch được khảm lên mặt một cách hoàn mĩ.
Cô nhẹ nhàng cười rồi đột nhiên cảm thấy nơi hốc mắt hơi chua xót. Xem ra những khi cô gặp khó khăn, vẫn chỉ có Tưởng Viễn Chu ở bên cạnh mình.
Cô muốn hôm nay không say không về. Mới vừa rồi ở quán cơm, Tưởng Viễn Chu so ra còn uống nhiều hơn cô. Cô uống xong một chén, anh đã rót cho mình đến chén thứ hai.
Mặc dù tửu lượng của anh không được tốt lắm, mặc dù anh uống say rồi sẽ làm loạn. Thế nhưng trời sinh anh là một người đàn ông cường đại như vậy, trước mặt cô anh luôn luôn nguyện ý làm tất cả, bất chấp mọi thứ.
Sắc mặt Hứa Tình Thâm hơi giãn ra. Hai người bọn họ, một người ngà ngà say, một người say đến chuếnh choáng.
Thật ra không phải cô muốnq bóng bay kia, chỉ là nhìn thấy nó những hồi ức hồn nhiên khi còn bé lại ùa về. Cô muốn tạm gác lại những phiền não, lại không ngờ Tưởng Viễn Chu sẽ cùng cô vui đùa như vậy.
Hứa Tình Thâm mỉm cười ngọt ngào. Cô nhìn xuống Tưởng Viễn Chu, cảm thấy ánh mắt anh rất sáng. Giữa bầu trời đêm này ánh mắt ấy còn sáng hơn những vì sao kia. Ngón tay cô không nhịn được mà vuốt ve trên mặt anh.
“Chóng mặt quá đi mất, thả em xuống đi.”
Tưởng Viễn Chu đặt cô xuống. Trong phút chốc Hứa Tình Thâm lại nhận ra rất nhiều điều.
Cô buồn chán không muốn ăn, Tưởng Viễn Chu lại đút thức ăn cho cô không ngừng. Trong bóng đêm mờ mịt một mình cô bước, cũng là Tưởng Viễn Chu luôn theo ở phía sau. Cô muốn không say không về, cuối cùng Tưởng Viễn Chu uống còn gấp đôi cô.
Hứa Tình Thâm à Hứa Tình Thâm, cô không phải thiên kim tiểu thư, không có thân phận cao quý, lại có thể khiến cho Tưởng Viễn Chu một tay che khuất cả bầu trời Đông Thành này phải vì cô mà phá vỡ hết mọi nguyên tắc.
Lão Bạch bước tới chỗ hai người, nhìn đồng hồ: “Cô Hứa, về chưa? Sáng mai Tưởng tiên sinh còn có cuộc họp.”
“Được.” Hứa Tình Thâm gật đầu, kéo tay Tưởng Viễn Chu.
“Nào, chúng ta về nhà.”
Ngồi vào trong xe, Lão Bạch lại hỏi Hứa Tình Thâm: “Cô Hứa, quay về Cửu Long Thương chứ?”
“Nơi này cách nhà tôi không xa, cũng tiện đường, anh đưa tôi về đi.”
Lão Bạch nghe thế liền gật đầu: “Được.”
Đến nhà họ Hứa, Hứa Tình Thâm xuống xe trước, sau đó lấy ví tiền trong túi ra đưa cho Lão Bạch.
“Cho anh.”
Lão Bạch liếc nhìn cô, Hứa Tình Thâm cười khẽ: “Đêm nay cũng hành hạ anh không ít rồi, cám ơn anh, Lão Bạch.”
“Cô Hứa đừng khách khí như vậy.”
Cô đẩy cửa xe ra bước xuống. Lão Bạch lại quay sang Tưởng Viễn Chu, anh vẫn còn đang ngủ. Lão Bạch hạ giọng dặn dò tài xế.
“Đi thôi, trở về Cửu Long Thương.”
—
Gần đến cuối năm, khặp nơi đều tràn ngập sự háo hức rộn rã đón mừng năm mới. Trong phòng làm việc, một y tá hào hứng chia sẻ về dự định trong năm mới.
“Năm nay kết hôn xong tôi sẽ xin nghỉ hai ngày. Phải tận hưởng tuần trăng mặt thật tốt mới được.”
“Cũng đúng, nghỉ đến mấy ngày cơ mà, tha hồ mà tận hưởng đi nhé!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
