Trần “Hồ ly tinh” Trà: “...”
Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh, cảm thấy thật oan ức.
Trình Đường coi như không nghe thấy những lời trong nhà, vừa bước ra khỏi sân nhà trưởng thôn, liền nắm lấy cổ áo Trần Trà, đẩy cô vào bức tường đất bên cạnh: "Tôi suy nghĩ cả đêm, thấy vẫn phải nói rõ với cô. Tôi mặc kệ cô đang có ý đồ gì, nhưng bây giờ cô cũng thấy rồi đấy, tôi chỉ là một thằng nghèo kiết xác, chẳng có gì trong tay, lại còn là một thằng què. Tôi cũng không muốn làm hại cô cả đời, nếu bây giờ cô muốn đi, tôi sẽ nhờ trưởng thôn viết giấy giới thiệu, để công an bên này liên lạc với nhà cô bên đó. Cô…”
Anh chưa nói xong thì Trần Trà dựa vào tường đã lắc đầu như trống bỏi: "Tôi không đi! Tôi không muốn về nhà! Nếu về thì cả đời này tôi coi như xong rồi!”
Cô vừa cử động, tường đất liền lả tả rơi xuống, phủ đầy trên tóc và vai cô.
Trình Đường nhíu mày kéo cô ra xa khỏi tường, cúi đầu nhìn cô.
Bình thường trông anh đã không dễ chọc, nhíu mày cộng với đôi mắt đen sáng ngời như thể có thể nhìn thấu tâm can người khác, khiến Trần Trà bỗng nhiên có chút căng thẳng và sợ hãi không dám nhìn thẳng vào anh.
Cô cúi đầu nhìn xuống đất, tay ngón tay không yên mà xoắn vào nhau, lần đầu tiên nói ra tâm sự.
“Tôi bỏ nhà trốn đi vì không muốn bị ép cưới, gia đình tôi vì năm nghìn tiền sính lễ mà gả tôi cho một ông già độc thân vừa đánh chết vợ mình. Lúc đó tôi mới mười tám tuổi, tôi không muốn cả đời này coi như chấm hết, nên mới bỏ chạy. Nếu quay về, không bị gia đình đánh chết cũng sẽ bị nhà chồng hành hạ chết. Tôi bám theo anh không phải để mong tiền tài gì, tôi chỉ là không có chỗ nào để đi thôi.”
Lần này thực sự là lời thật lòng.
Mắt Trần Trà đỏ hoe, giọng mang theo âm mũi: "Tôi không có ý đồ xấu, chỉ là không muốn cuộc đời bị bán đi như vậy. Tôi đã học qua vài năm sách vở, biết phụ nữ cũng có thể tự mình tranh đấu. Mao chủ tịch cũng đã nói, phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời. Tôi không muốn lấy người mình không thích, tôi không thể chỉ vì tiền sính lễ của mình có thể giúp anh trai em trai cưới vợ mà đem cả cuộc đời đặt cược.
Nhưng vừa lên tàu hỏa, ví tiền và giấy tờ của tôi đã bị trộm mất. Tôi cũng không dám báo cảnh sát, sợ bị đưa về. Sau đó, tôi cứ lang thang khắp nơi, gặp người tốt cũng gặp kẻ xấu. Nhưng chỉ có anh khiến tôi cảm thấy an tâm, có lẽ là do cùng cảnh ngộ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
