Ngoài ra, Trương Hồng Diễm, bà cũng đừng quên, mấy năm trước khi chia đất bà đã nói những gì! Chính bà nói ‘giúp Trình Đường trồng đất, tất cả thu hoạch đều tích góp làm sính lễ cho nó.’ Bà cũng không nghĩ là Trình Đường có ngày lại dẫn một cô gái về đây đúng không? Ha, xem lần này bà định chối kiểu gì!
Còn nữa, Trương Hồng Diễm, có phải bà nghĩ chỉ có bà là khôn ngoan, còn người khác đều là kẻ ngốc? Trình Đường vì sao phải vào tù, trong lòng bà rõ ràng nhất đấy!”
Trần Trà nghe mà mắt nheo lại. Xem ra chuyện Trình Đường đi Tây Bắc cũng có ẩn tình gì đây?!
Trương Hồng Diễm nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Lưu Châu nhưng không nói lại được câu nào.
Nếu là người khác, bà ta còn có thể giả vờ như không nghe thấy. Đằng này người nói lại chính là Lưu Châu. Mấy năm qua hai chị em dâu không ít lần cãi nhau, tranh nhà tranh đất, lần nào Lưu Châu cũng thua.
Lưu Châu vốn không phải người dễ bắt nạt, lần nào cũng ép Trương Hồng Diễm phải nói những lời đó trước mặt bàn dân thiên hạ, bây giờ muốn chối cũng chối không được.
“Sao lại ầm ĩ lên thế này?” Trình Cổ đi gánh nước về đến sau nhà, nghe tiếng Lưu Châu, đứng lại nghe một lúc ở góc tường, giờ thấy vợ mình bị đuối lý, mới gánh nước từ cổng chính bước vào.
Trong nhà chính, ông trưởng thôn và những người khác thấy Trình Cổ đã về, liền liếc nhìn nhau một cái rồi cùng nhau đi ra ngoài.
Trần Trà cúi đầu, theo sau ông trưởng thôn, trông như một cô dâu mới về nhà chồng bị bắt nạt. Cô mới đến đây, không quen ai, không biết gì, cũng chẳng hiểu rõ quá khứ của Trình Đường, chỉ có giả vờ đáng thương, tỏ ra yếu đuối dễ bị bắt nạt thì mới khiến mọi người đồng cảm hơn, từ đó mới giúp cô tranh giành được những gì cô muốn.
Dù sao cũng có nhiều cán bộ thôn thế này, chắc chắn sẽ giúp cô đòi lại công bằng.
Trình Cổ thấy trưởng thôn, bí thư, thư ký, kế toán đều đến, biết chuyện hôm nay không thể làm qua loa được, đặt hai thùng nước sang một bên, lấy thuốc lá ra chia cho từng người, miệng nói: “Ông Đàm, ông Chu, khiến các ông phải chê cười rồi!”
Trình Cổ quay đầu lườm Trương Hồng Diễm một cái: "Ai bảo bà ngày trước nói thế hả? Bà là đàn bà con gái ăn nói như xì hơi, còn tôi thì sao? Người ta không cười vào mặt tôi chắc?”
“Tôi không cần biết, Trình Cổ, nếu hôm nay ông dám nhường nhà ra, tôi sẽ không để yên cho ông đâu!” Trương Hồng Diễm hết cách liền quay sang giở trò ăn vạ.
Lưu Châu đúng là có chuẩn bị mà đến, móc từ túi ra một nắm hạt dưa, vừa bóc hạt vừa xem kịch hay, còn lấy thêm một nắm đưa cho Trần Trà: "Cô ăn không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


