Trần Trà cảm ơn, nhận khăn lau mặt, tự mình đứng dậy để khăn về chỗ cũ.
Trình Đường thở phào nhẹ nhõm.
Điều này khiến Trần Trà cảm thấy rất xấu hổ: "Tôi không phải là người hay khóc đâu.”
Trình Đường cũng không biết có tin hay không, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Trần Trà ngại ngùng, vội vàng chuyển chủ đề: "Anh định làm ăn gì? Nhà tôi trước đây cũng làm ăn buôn bán, có khi tôi giúp được gì đó.”
Trình Đường ngập ngừng, lắc đầu: "Chưa nghĩ kỹ. Cả đời này ngoài ở thôn Tiền Du chỉ ở vùng hoang vu Tây Bắc, chưa thấy qua gì nhiều. Nhưng hồi ở Tây Bắc, thường hay nói chuyện tán gẫu với mấy người thợ, có mấy anh lớn khá giỏi gợi ý tôi có thể cân nhắc làm lá nhôm.”
“Lá nhôm?”
“Ừm. Là loại dùng trong nhà máy sản xuất thuốc lá ấy. Họ nói bây giờ lá nhôm đang thiếu hàng, hơn nữa tôi cũng thích hút thuốc, nên định thử làm ngành này.”
“Lá nhôm đó là làm từ nhôm nóng chảy sao?”
Trình Đường gật đầu.
“Thế chẳng phải cần mua thiết bị à? Tôi nghe nói sản xuất lá nhôm khá phức tạp, phải nấu nguyên liệu thành nhôm lỏng rồi dùng máy ép thành từng tấm mỏng?”
Năm trăm đồng muốn mở xưởng, đúng là mơ mộng.
Trình Đường cũng biết điều này, nên mới nói với giọng không mấy tự tin.
Trần Trà thở dài, chuyện làm ăn của Trình Đường có phải việc tốt hay không cô không biết, nhưng cô biết làm ăn ngoài vốn liếng còn cần chuẩn bị một đường lui.
Ý là lỡ làm ăn thất bại hoặc không kiếm được tiền, không đến nỗi phải chết đói.
Mà ở nông thôn không muốn chết đói thì trước tiên phải trồng trọt.
Trần Trà nghĩ một lát rồi hỏi Trình Đường: “Trưởng thôn nói đất của anh bị bác hai canh tác, không đòi lại được sao?”
Trần Trà nguyện ý bảo vệ mảnh đất nhỏ bé của mình để trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho Trình Đường.
Nhưng, điều kiện tiên quyết là phải có một mảnh đất để mà giữ.
Trình Đường mím chặt đôi môi mỏng, im lặng một lúc, rồi chậm rãi lắc đầu: "Không dễ làm đâu!”
Trần Trà có đôi mắt đào hoa, thường ngày nhìn người cứ như mang theo móc câu, lúc này vì tò mò mà tròn xoe mắt, tăng thêm vài phần ngây thơ đáng yêu: "Tại sao?”
Trình Đường ngồi dạng chân trên mép giường, đôi chân dài duỗi thẳng đầy vẻ lười biếng, một tay chống giường, tay kia theo thói quen gãi gãi đầu lông mày: "Bác hai gái của tôi, người đó có chút khó đối phó.”
“Khó đối phó đến đâu cũng không thể không nói lý, mảnh đất đó là của anh!”
“Nói thì nói vậy…” Trình Đường đưa lòng bàn tay phải lên đặt sau đầu mình, có chút bực bội. Ban đầu anh không có ý định ở lại thôn Tiền Du, chỉ muốn về làm chút giấy tờ chứng minh thân phận rồi đi, cũng lười chẳng muốn so đo mấy mảnh đất bị chiếm kia. Nhưng bây giờ có Trần Trà rồi, thực sự phải đòi lại thôi. Anh không thể để Trần Trà theo mình lang thang khắp nơi, sống những ngày đói no bất thường được. Cô gái này xinh đẹp thế này, đưa ra ngoài chỉ thêm phiền toái, ở lại thôn trồng ít đất ít nhất cũng giải quyết được cái ăn cái mặc.
Nhưng Trình Đường nghĩ đến cảnh bác hai gái với bộ dạng hễ không được thì khóc lóc, ăn vạ, thậm chí dọa tự tử, bàn tay anh không tự chủ được mà đưa lên thái dương xoa bóp, cảm giác đau đầu như muốn nổ tung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
