Bên ngoài gió lớn, không châm diêm được.
Trần Trà không biết có nghe thấy lời Trình Đường nói hay không, chỉ ngồi thẫn thờ trên chiếc đệm bông, sợ hãi qua đi, lại ngây ngốc nhận ra rằng, có phải Trình Đường đã không còn mẹ từ nhỏ rồi không? Thế còn cha của anh thì sao?
Phải xảy ra chuyện gì mới khiến một đứa trẻ nhỏ không thể sống nổi, phải giành chăn với người chết?
Nếu như trước đây Trần Trà muốn tìm hiểu về Trình Đường chỉ để làm hài lòng anh, để anh không đuổi mình đi, thì bây giờ cô thật lòng muốn hiểu anh. Và còn cảm thấy thương anh nữa.
Trần Trà nhìn chiếc chăn lụa đỏ tươi kia, nghĩ bụng, nếu mẹ của Trình Đường còn sống chắc chắn cũng không nỡ để con trai mình chết cóng như vậy.
Nghĩ thế, Trần Trà đứng dậy, lấy chiếc chăn ra, tháo bỏ lớp vỏ bên ngoài, chỉ giữ lại phần bông bên trong.
Làm xong, Trần Trà thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi biết được nguồn gốc của chiếc chăn, mỗi lần nhìn thấy màu đỏ tươi ấy là da đầu cô lại tê rần.
Trần Trà nhìn ra được Trình Đường nghiện thuốc nặng, gần như cứ vài phút anh lại có thói quen thò tay vào túi, nhưng chỉ có một bao thuốc nên không dám hút, đành ngậm một đoạn rơm lúa mì nhai đi nhai lại. Lúc thật sự chịu không nổi mới lấy điếu thuốc ra hút.
Người đàn ông này trông có vẻ mặt hung dữ, miệng mồm cũng chẳng tốt đẹp gì, suốt ngày chê cô phiền phức, vậy mà lại luôn dành cho cô sự quan tâm chu đáo, tinh tế nhất.
Ngay cả đêm qua, rõ ràng anh muốn ngủ với cô, nhưng cuối cùng lại để cô yên.
Trình Đường thật sự là một người đàn ông tốt, Trần Trà nghĩ. Thế nên cô quyết định đáp lại bằng cách may cho người đàn ông tốt này một bộ áo bông và quần bông.
Trần Trà lớn lên ở miền Nam, thậm chí còn chưa bao giờ thấy áo bông quần bông dày cộp, bộ quần áo bông cô đang mặc là do bọn buôn người mua cho.
Nhưng cô nhớ trong thùng gỗ vẫn còn một bộ áo bông nam cũ nát.
Trần Trà lấy chiếc áo bông ra, lôi bỏ lớp bông cũ màu đen bẩn thỉu, giặt sạch lớp vải bên ngoài, hong khô bên đống lửa, rồi vá lại chỗ thủng. Cô nối thêm một đoạn vào vạt áo và ống tay.
Trình Đường cao to, bộ quần áo bông này ngắn hơn không ít.
Những miếng vải được sửa lại trông như vỏ chăn, Trần Trà chỉ cần trải bông trắng lên miếng vải trải ra, rồi lộn mặt lại là có hình dáng áo bông, chỉ có ống tay là vẫn còn hình chữ nhật.
Còn chiếc quần trông hơi hài hước, giống váy có xẻ hai bên hơn.
Trần Trà vụng về xỏ kim, khâu ống tay áo và ống quần lại với nhau, cuối cùng chiếc áo bông và quần bông cũng ra hình dạng. Đây là lần đầu tiên cô làm việc này, động tác rất chậm. Cô vươn vai, vỗ tay rồi tiếp tục những phần còn lại.
Trần Trà nhớ chiếc áo bông cũ và bộ đồ cô đang mặc có những đường chỉ chạy dọc từ dưới lên trên, chắc là để giữ cho bông không bị xô lệch. Cô làm theo và khâu một lượt.
Làm xong mọi việc thì mặt trời đã xế bóng. Bụng Trần Trà bắt đầu réo lên, lúc đó cô mới nhớ ra, cả ngày nay bận rộn đến giờ mà chưa ăn gì!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
hay